Chương 40: NHIỄM VIRUS LẦN THỨ HAI?

Bầu trời tối đen bỗng trở nên vô cùng thấp bé, tựa như có ai đó đang trốn trên không trung để nhìn cảnh tượng đẫm máu ở doanh trại 097.

Một tia chớp xoẹt qua, gió thổi cuốn theo mùi tanh tưởi hôi thối đi khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Đã 12 giờ trôi qua kể từ khi xảy ra chuyện người biến dị đầu tiên giết người, nhưng đến tận lúc này vẫn chưa có bất kỳ một đội quân cứu viện nào xuất hiện. Trước mắt, quân đội đóng quân ở đây và lính đánh thuê đang chiến đấu với người biến dị.

Doanh trại 097 được chia thành bốn khu vực dựa theo bốn phương hướng. Khi gặp phải tình huống khẩn cấp thì sẽ đóng cửa giữa các khu vực này lại. Tình hình bệnh dịch nghiêm trọng nhất chính là ở khu phía  Tây và phía Nam, ở đó có rất nhiều dân thường sinh sống, có cửa hiệu cắt tóc, có nhà hàng cơm thịt bò, xung quanh đó tất cả đều là thi thể bị cắn nát, có một số người dù cho không chết ngay lúc đó thì cũng đã bị lây nhiễm.

Người chỉ huy có cấp bậc cao nhất trong doanh trại là một trung tá, tên là Phỉ Lực. Hai giờ trước, Phỉ Lực hạ lệnh phong tỏa hai khu phía Tây và phía Nam, phái binh lính canh gác, những người còn lại thì toàn bộ tiến vào khu phía Đông, khu phía Bắc thì lại trở thành chỗ lánh nạn cuối cùng.

Nghê Vũ tìm được Phỉ Lực, đối phương thấy một thân giáp cốt được chế tạo từ "Lưu" của cậu thì lên tiếng trước: "Tôi biết cậu, cậu đã từng là đội trưởng Đội 1 của "Sí Ưng". Cậu có muốn ở lại giúp tôi không?"

Nghê Vũ gật đầu.

"Cảm ơn!" Phỉ Lực như gặp được cứu tinh, "Thông tin quân sự đã được chuyển đến Phòng hội nghị thượng đỉnh, tôi tin chắc rằng cứu viện sẽ tới nhanh thôi."

Nghê Vũ lẩm bẩm nói: "Cứu viện…"

Phỉ Lực nhanh chóng hỏi: "Cứu viện làm sao?"

"Không có gì." Nghê Vũ đã sớm hình dung ra tình huống tương tự. Ở một nơi hẻo lánh như doanh trại 097 này, khi cứu viện đến thì toàn bộ doanh trại có thể đã bị phá hủy.

Nhưng cậu không muốn dập tắt hi vọng của Phỉ Lực, "Tôi ra bên ngoài khu phía Nam xem thử."

Trong số những xác chết người biến dị chồng chất đang chờ được thiêu hủy, Nghê Vũ đã nhìn thấy Hưu An.

Người lính đánh thuê này bị đánh thủng một lỗ lớn trên ngực, thịt bên trong đã thối rữa. Nghê Vũ cau chặt mày, nhớ tới lần đầu tiên tiếp xúc cùng Hưu An. Ấn tượng của cậu đối với Hưu An cũng không được tốt lắm, nhưng khi thấy đối phương có kết cục như vậy, cậu vẫn cảm thấy thật mất mát.

Hưu An bị nhiễm bệnh khi nào?

Nghê Vũ kéo thi thể của những người biến dị khác ra nhìn một chút, phần lớn những người này cậu không quen biết, chỉ có những người ở binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt là cậu biết.

Bỗng nhiên, cậu phát hiện có thứ gì đó kỳ lạ trong đống thi thể chất cao như núi.

Chỉ có thi thể của những thành viên binh đoàn lính đánh thuê Tắc Sắt là máu thịt thối rữa thành bùn đen kịt, còn những thi thể khác thì vẫn còn duy trì độ mới mẻ dù đã bị vũ khí đập nát.

Vì sao lại như vậy?

Nghê Vũ không ngừng dùng Lưu đao chém vào ngực và bụng của thi thể, càng nhìn càng thấy hoảng sợ.

Ai là người đầu tiên bị biến dị? hiện tại đang rối loạn, vẫn còn chưa tìm ra được lời giải thích chính xác, nhưng Nghê Vũ đã tìm ra được câu trả lời bên trong đống thi thể của những người biến dị này — ngoại trừ người thợ cắt tóc cầm cây kéo đâm vào mắt vị khách đến cắt tóc ra, còn lại tất cả đều là lính đánh thuê đã đi vào không gian thần bí kia!

Mà người thợ cắt tóc đó lại là em trai của Hưu An, ở chung một nhà với Hưu An.

Lưng Nghê Vũ toát mồ hôi lạnh, cậu nâng mắt nhìn lên bầu trời càng ngày càng thấp, che trái tim đang đập loạn nhịp của mình lại.

Tất cả những người đi vào không gian kỳ bí đó đều bị nhiễm virus, nhưng hoàn toàn không biết, mãi cho đến khi hoàn thành biến dị?

Hôm qua cậu vẫn còn gặp Tắc Sắt, anh ta đã chào hỏi cậu rất thân thiết, cậu không nhìn ra bất cứ điều khác thường nào. Cậu đã đối phó với sinh vật biến dị quanh năm suốt tháng, có bất kỳ điều gì không phù hợp dù nhỏ bé đến mấy cậu cũng có thể nhìn ra. Nhưng hôm qua lúc cậu nói chuyện với Tắc Sắt, anh ta vẫn là người bình thường.

Virus trong không gian hình như cao cấp hơn ở bên ngoài, nó có thể hoàn toàn ẩn thân trong cơ thể con người, mãi cho đến khi máu thịt bị tiêu hóa hết hoàn toàn, chúng nó mới lộ ra mặt dữ tợn tàn ác nhất của mình.

Còn người thợ cắt tóc rõ ràng là bị Hưu An lây nhiễm.

Tiếng tim đập trong lồng ngực càng lúc càng lớn, nơi đó dường như đang nổi lửa. Cổ họng Nghê Vũ khô khốc, cậu vô thức siết chặc Lưu đao trong tay.

Nếu như ai đi vào không gian đó đều bị lây nhiễm, vậy cậu và Thuần An cũng đã…

Cậu lắc lắc đầu, cố gắng phủ định loại suy đoán này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!