Chương 39: NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC.

"Rèeee — "

Nghê Vũ chổng vó nằm ngửa trên giường trong trạng thái hình thú, cây gãi ngứa tự động đang gãi gãi bụng cậu.

Lâu lắm rồi cậu mới mua một thứ đắt tiền như vậy, Nghê Vũ cảm thấy đây chính là đồ vật có giá trị nhất mình từng mua khi đến doanh trại 097 này — mặc dù với tính tham tiền của mình thì trước giờ cậu cũng chả mua được mấy thứ.

Gần đây, cậu có ý định nhận thêm vài nhiệm vụ nữa, thứ nhất là có thể phân tán lực chú ý của mình, thứ hai là có thể kiếm thêm ít tiền nữa, nhưng mà tiền thưởng của các nhiệm vụ đưa đến chỗ quản lý lính đánh thuê lại không cao, thêm vào đó ở nhà còn có một cây gãi ngứa tự động làm hao mòn ý chí của cậu, nó khiến cậu lười ra khỏi nhà. Nằm ngửa ngủ, nằm úp sấp ngủ, nằm nghiêng ngủ, gãi cổ, gãi bụng, gãi lưng, ngày ngày lười biếng, lười biếng hết ngày này qua ngày khác.

Có đôi lúc cậu thật sự không nhịn được vẫn nhớ đến những chuyện ở doanh trại thủ đô. Thế nhưng tốt xấu gì cũng đều đã qua rồi, ở đây không còn ai gọi cậu là "Đội trưởng" nữa, mấy đứa trẻ thích ăn kẹo bông thường hay chạy theo cậu gọi "Nghê Vũ đại nhân" .

Tiếng gọi đó làm cậu nhớ tới câu "Chúc mừng Nghê Vũ đại nhân" vô cùng xấu hổ kia.

Cậu muốn đổi lại tên mình, vẫn nên gọi là "04" đi. Đổi tên là một chuyện rất đơn giản, nhưng mà, mỗi khi muốn sửa thì cậu lại không nỡ.

Nghê Vũ dễ nghe đến cỡ nào chứ, nhanh như vũ bão, rực rỡ như cầu vồng.

Em còn hơn cả cầu vồng và vũ bão.

Lời tâm tình thật đẹp.

Nghê Vũ cong khóe môi, còn nhẹ cười thành tiếng.

"Cốc! Cốc! Cốc!"

Tiếng gõ cửa phá vỡ sựu yên bình lúc nãy.

Nghê Vũ lắng tai nghe, vẫn không tắt cây gãi ngứa đi, lên tiếng hỏi: "Ai đó?"

"Là tôi! Tam Diệp, Tam Diệp của Ủy ban quản lý đường hầm không gian, chúng ta đã gặp nhau một lần rồi!" Một giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên.

Nghê Vũ nhớ lại, chính là cái vị nhỏ con có chức vị không thấp kia, thượng úy Tam Diệp.

Cậu không vui khi đang gãi ngứa mà bị quấy rầy, nhưng người ta cũng đã biết cậu đang ở trong phòng rồi, không mở cửa thì thô lỗ quá.

"Cậu chờ một chút." Cậu đành phải tắt cây gãi ngứa, giấu nó đi, rồi biến về hình dáng con người ra mở cửa.

Lần này Tam Diệp không mang trợ lý theo, vừa vào cửa liền dòm ngó dáo dác xung quanh.

Nghê Vũ hỏi: "Cậu tìm cái gì?"

"Vừa nãy anh…" Tam Diệp vừa tò mò lại vừa xấu hổ, "Đang làm gì?"

Nghê Vũ thầm nghĩ trong lòng: Mắc mớ gì đến cậu?

Tam Diệp c*̃ng biết mình đã hỏi cái không nên hỏi, đỏ mặt nói: "Lúc tôi ở bên ngoài có nghe tiếng động "Rè rè rè", tôi nghĩ có phải anh đang…."

Lời còn chưa nói xong, Tam Diệp đã cảm nhận được tầm mắt nguy hiểm của Nghê Vũ, cậu ta lập tức sửa lời: "Chuyện về không gian thần bí lần trước, tôi có một suy đoán."

Nghê Vũ cũng rất để ý đến không gian thần bí kia, cậu quăng sự khó chịu khi bị quấy rầy qua một bên, "Suy đoán gì?"

"Không gian thần bí xuất hiện ở bên cạnh đường hầm không gian, tôi đã theo dõi một thời gian, thấy trường năng lượng của chúng nó tương phản nhau." Tam Diệp lấy một cuốn sổ ghi chép dày từ trong balo đeo trên lưng ra, vừa vẽ sơ đồ vừa giải thích, "Đường hầm không gian là con đường để trao đổi vậy chất, nó vẫn luôn như vậy, từ trước tới nay chúng ta chỉ thu thập vật chất ở xung quanh đường hầm không gian, còn vật chất ở trái đất thì hành tinh N-37 làm sao lấy về, không có bất kỳ tư liệu nào có thể giải thích rõ nguyên lý này."

Nghê Vũ kỳ quái nói: "Chẳng lẽ không phải cũng đi qua đường hầm không gian sao?"

"Về mặt lý thuyết thì là như thế, trước đây chúng ta c*̃ng mặc định là như thế." Tam Diệp nói: "Nhưng bây giờ tôi lại nghi là, không gian thần bí mà anh tiến vào mới chính là con đường vận chuyển vật chất từ trái đất về hành tinh N-37."

Nghê Vũ nghe xong như rơi vào sương mù.

"Tôi hỏi anh, có phải tất cả những người anh gặp trong không gian đó đều là người chết đi vì suy kiệt do nhiễm virus trong vòng mười năm trở lại đây không?" Vẻ mặt Tam Diệp cực kỳ nghiêm túc, khiến Nghê Vũ cũng bị ảnh hưởng theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!