Sau khi Nghê Vũ trở lại doanh trại 097, cậu đã ngủ mê man suốt ba ngày, trong mơ là khung cảnh sa mạc rộng lớn chạy mãi không đến được điểm cuối cùng, cậu chạy lung tung khắp nơi không mục đích, thỉnh thoảng sẽ dừng lại, lần nào dừng lại cậu cũng thấy Lộ Địch với mái tóc vàng buộc cao trên đỉnh đầu.
"Ahhh — "
Cậu mệt mỏi tỉnh lại, trong phòng chỉ có một tia sáng nhàn nhạt.
Qua một hồi lâu, căng thẳng trong mắt cậu mới dần dần tiêu tán, cậu vươn tay lên vuốt mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi.
Hoa văn sau lưng lại truyền đến cảm giác rất nhẹ, không phải đau đớn, cũng không phải nóng rát, mà chỉ là cảm giác ngưa ngứa cực kỳ nhỏ, tựa như nó đang nhắc nhở cậu về sự tồn tại của giáp cốt.
Tay phải cậu chạm đến vai trái, vừa mới chạm tới một phần của hoa văn đã cảm nhận được một luồng khí nhỏ trong trẻo như dòng suối lướt qua đầu ngón tay cậu, chạm nhẹ một chút rồi lại rụt trở về.
Rốt cuộc thì Trầm Trì đã giấu giáp cốt vào bên trong hoa văn ký sinh của cậu từ lúc nào, cậu hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Trầm Trì nói không phải câu hỏi nào cũng cần phải có câu trả lời. Nếu là trước đây thì nhất định cậu sẽ hỏi tới cùng. Nhưng sau lần này, lòng hiếu kỳ cực độ của cậu dường như đã bị mài nhẵn, cậu cũng cảm thấy là không tìm được đáp án cũng chẳng có gì là không tốt.
Lần này gặp lại Trầm Trì, lại bất ngờ gặp được bạn đời của anh. Đi đến bước này rồi cũng đã sáng tỏ hết thảy.
Từ nay về sau, cậu chỉ là lính đánh thuê ở doanh trại 097. Không, so với lính đánh thuê bình thường thì cậu còn có một bộ giáp cốt quý giá được chế tạo từ "Lưu". Nếu nhận thêm một vài nhiệm vụ, sống tiết kiệm một chút thì tiền thưởng nhận được cũng đủ cho cậu an an ổn ổn sống qua một đời ở một nơi cách thật xa doanh trại thủ đô.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là tình hình của tinh cầu này không tiếp tục chuyển biến xấu nữa.
Lúc này, thiết bị liên lạc cá nhân bỗng nhiên bắt đầu lấp loé, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.
Nghê Vũ mở thiết bị liên lạc cá nhân của mình ra, nhìn thấy tin nhắn của Tắc Sắt gởi đến — vẫn còn đang nghỉ ngơi à? Hôm nay người của quân đội sẽ đến tìm cậu, hỏi xem cậu đã nghe và nhìn thấy gì ở bên trong không gian thần bí kia. Tất cả chúng tôi đều bị hỏi rồi. Ngoài ra, tiền thưởng nhiệm vụ lần này của cậu là 5700 đồng vàng, cao nhất đội, đừng quên đến chỗ quản lý lính đánh thuê nhận nhé.
Tiếng gõ cửa càng ngày càng lớn , Nghê Vũ bước xuống giường, mặc quần pyjamas rộng rãi vào nhưng không mặc áo.
Mở cửa ra, đứng ở bên ngoài là hai nhân viên văn phòng của quân đội ăn mặc rất chỉnh tề, người đứng phía trước rất nhỏ con, đứng chỉ vừa tới ngực Nghê Vũ, tầm mắt cậu ta chạm vào lồng ngực không mặc áo của Nghê Vũ, cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng, "Anh, anh…."
Ngay cả ở "Sí Ưng" cao thủ nhiều như mây thì Nghê Vũ vẫn là một trong những người có vóc dáng đẹp nhất, eo nhỏ vai rộng, đường cong cơ thể cực kỳ phù hợp với khí chất của cậu.
"Các anh đến để hỏi về chuyện ở không gian à?" Nghê Vũ cũng không phải cố ý khoe thân, do cậu vừa mới ngủ dậy, mồ hôi ra nhiều quá, nếu không phải có người đến thì cậu đã đi tắm rồi.
Cậu thanh niên hưng phấn đã bình tĩnh trở lại, nhìn mặt người này còn rất trẻ nhưng quân hàm đã là thượng úy, xem ra cũng không phải là một nhà khoa học bình thường.
"Tôi tên là Tam Diệp." cậu thanh niên nhỏ bé có vẻ không vui lên tiếng, cậu ta chỉ chỉ người ký sinh bên cạnh mình, "Anh ta là trợ lý của tôi, tên Kim. Chúng tôi đến từ Ủy ban quản lý đường hầm không gian. Cảm ơn anh đã vào không gian bên cạnh đường hầm không gian F024, giúp chúng tôi có được những dữ liệu quý giá để nghiên cứu."
Nghê Vũ thờ ơ nói: "c*̃ng cảm ơn các người đã cho chúng tôi khoản tiền thưởng kếch xù."
Tam Diệp cười sờ sờ cái đầu tròn vo của mình, "Nghê Vũ tiên sinh, đồng đội của anh nói, tất cả những sinh vật biến dị mà các anh nhìn thấy trong không gian đều là những người đã chết đi vì suy kiệt do nhiễm virus ở thế giới này của chúng ta?"
Nghê Vũ nhớ tới Lam Tinh phu nhân, vẻ mặt cậu bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, "Tại sao bọn họ lại xuất hiện ở trong đó?"
Tam Diệp cũng thẳng thắn nói, "Đây cũng không phải là lần đầu tiên không gian thần bí xuất hiện gần đường hầm không gian, nhưng đây lại là lần đầu tiên có người được cử vào vào thăm dò. Lúc đầu chúng tôi phỏng đoán nó là một chương trình nào đó, những gì xuất hiện trong đó không phải là bọn họ thật sự, đó chỉ là những hình ảnh phản chiếu mà thôi."
Nghê Vũ lập tức phủ định, "Không thể."
Tam Diệp hỏi: "Tại sao anh lại chắc chắn như vậy?"
Nghê Vũ nhớ lại nụ cười của Lam Tinh phu nhân, đó tuyệt đối không phải là hình ảnh phản chiếu.
Người chết ở thế giới này lại dùng hình dạng của sinh vật biến dị để sống trong không gian phụ đó.
"Nếu như nó không phải là ảnh phản chiếu trong gương thì sẽ khó dùng khoa học hiện tại để giải thích." Tam Diệp nói: "Tôi muốn hỏi anh một vấn đề khác, là sinh vật biến dị ở trong đó khó đối phó hơn hay là bên ngoài khó đối phó hơn?"
"Ở trong không gian đó, chúng nó có ưu thế tuyệt đối so với chúng tôi."
"Vậy giả sử như, chúng nó không phải là ảnh phản chiếu trong gương, và một ngày nào đó chúng nó ra khỏi không gian…. " Tam Diệp rùng mình, nói: "Đúng rồi, Nghê Vũ tiên sinh, anh làm thế nào mà ra ngoài sớm hơn thời hạn được vậy?"
Trong mắt Nghê Vũ hiện lên vẻ khác lạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!