Nghê Vũ đã từng nhìn thấy tình huống dị thường xảy ra ở đường hầm không gian, bên ngoài đường hầm không gian F024 trước mặt cậu lúc này bị sương mù tựa như những tinh thể màu đen óng ánh bao phủ, mức độ vặn vẹo cũng bình thường, nhìn qua không giống như có vấn đề gì.
Nhưng nếu như thật sự không có vấn đề gì thì quân đội cũng sẽ không ra quân ào ạt, điều đến đây cả một quân đoàn cơ động.
Lính đánh thuê đang tập trung ở gần xe bọc thép, Nghê Vũ đơn độc đứng một mình, cậu bồi hồi đứng trước màn ánh sáng gần đường hầm không gian.
Cậu nhóc người mới gầy gò kia lại cẩn thận đi theo sau lưng cậu, nhưng chưa một lần nào đến quá gần.
Lúc ở trên xe cách đây không lâu, cậu đã biết cậu nhóc này tên là Hôi Tùng, một cái tên nghe vào chẳng có chút sức sống nào.
Chị gái của Hôi Tùng là đội viên binh đoàn lính đánh thuê của Tắc Sắt, tên là Bạch Tùng, là một lính đánh thuê nữ hiếm thấy, cách đây một năm đã bị lây nhiễm ở khu không người, cô không trở thành người biến dị, nhưng không lâu sau đã chết vì suy kiệt trong lúc đang chờ kết quả gen ghép đôi.
Hôi Tùng đã năn nỉ Tắc Sắt rất lâu Tắc Sắt mới đồng ý cho cậu gia nhập binh đoàn lính đánh thuê thay thế Bạch Tùng.
Nghê Vũ đối với động tĩnh xung quanh cực kỳ nhạy cảm. Hơn nữa, trên cổ tay Hôi Tùng còn mang theo vòng ngọc, chỉ cần cậu nhóc chuyển động thì sẽ phát ra tiếng vang lanh lảnh. Nghê Vũ dừng bước, quay đầu lại nói: "Cậu đi theo tôi làm gì?"
Hôi Tùng lắc lắc đầu, "Lần đầu tiên ra ngoài cho nên tôi muốn ngắm nhìn xung quanh một chút."
"Đừng đi theo tôi."
"Tôi đâu có đi theo anh."
Tầm mắt Nghê Vũ dừng lại trên chiếc vòng ngọc của Hôi Tùng, dường như cậu lại nhớ đến điều gì đó, ánh sáng trong đôi mắt cậu nhẹ nhàng lay động.
"Thứ này là của chị gái tôi để lại cho tôi." Hôi Tùng đau khổ nói: "Nhà người ta đều là con trai đi làm lính đánh thuê, con gái thì ở lại doanh trại làm mấy việc nhẹ nhàng theo khả năng của mình. Nhưng cũng tại tôi vô dụng, cho nên chị gái đã làm lính đánh thuê thay tôi. Đáng lý ra, người bị lây nhiễm phải là tôi mới đúng."
Nghê Vũ nói: "Không có ai đáng phải bị lây nhiễm cả."
Hôi Tùng dùng mu bàn tay lau nước mắt, "Xin lỗi, tôi quên mất anh c*̃ng đã từng bị lây nhiễm."
Nghê Vũ bước về phía trước. Hôi Tùng vẫn lẻo đẻo đi theo chân cậu .
Cuộc nói chuyên vừa nãy dường như đã kéo gần khoảng cách giữa bọn họ lại, Hôi Tùng nói: "Anh c*̃ng hay mang vòng ngọc sao?"
"Vòng ngọc?" Nghê Vũ không hiểu vì sao cậu nhóc lại có ý nghĩ này.
Cậu không có vòng ngọc, chỉ có một cây gãi ngứa được làm bằng ngọc mua với giá 350 đồng vàng.
Cây gãi ngứa đắt như vậy cũng không cào thoải mái bằng Trầm Trì được.
Hình như mình đã mua hố rồi thì phải.
"Chỗ này của anh và chị tôi giống nhau." Hôi Tùng bước lên trước vài bước, chỉ chỉ vào cổ tay cậu, "Người hay mang vòng ngọc sẽ để lại dấu như vậy."
Nghê Vũ cúi đầu, thấy trên cổ tay mình có một vòng dấu vết mờ mờ, tận sâu thẳm trái tim cậu đột nhiên bị bóp nát thành một đống đá vụn, thoáng chốc đã vụn vỡ đau đớn vô cùng.
Cậu đã từng đeo vòng tay giáp cốt Trầm Trì đưa rất lâu.
Trên chiến trường nguy cơ tứ phía, giáp cốt là thủ vệ trung thành nhất của cậu. Giống như lời của tiến sĩ Sơn Phượng đã từng nói vậy, cậu đã phát huy tiềm lực của giáp cốt đến cực hạn, bọn họ tuy hai mà một, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.
Nhưng lúc chiếc vòng tay đó gần như đã trở thành một phần thân thể cậu thì lại bị lính canh ngục cưỡng chế tháo ra lúc cậu bị bắt vào ngục giam quân sự.
"Lưu" dùng để chế tạo giáp cốt là phần thưởng trao tặng cho những quân nhân ưu tú, một tù nhân phạm tội thì không xứng có được nó.
Mỗi một bộ giáp cốt là một chương trình riêng được chế tạo cho từng chiến sĩ, cho nên bộ giáp cốt bị mất của cậu kia sẽ được gỡ bỏ chương trình, tiêu hủy rồi đúc lại.
Nhớ lại những chuyện đó khiến cậu tránh không được cảm thấy thật buồn.
Da cậu rất trắng, so với màu da thì dấu vết mờ nhạt kia rất khó nhìn ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!