Chương 31: Tiên sinh.

Trầm Trì nhìn vào đôi mắt giống mình như đúc của Hàn Yếm, cũng chẳng buồn che đi sự chán ghét trên mặt mình.

Mãi một lúc lâu sau anh mới châm chọc nói: "Nếu tôi nhớ không lầm thì ông đâu có bao giờ quan tâm đến mấy việc nhỏ nhặt như vậy."

Hàn Yếm hừ lạnh, "Việc nhỏ nhặt? Dù cho tinh cầu này có phát triển qua bao nhiêu giai đoạn đi nữa thì trọng trách của người cha với hôn nhân của con mình chưa bao giờ là việc nhỏ hết."

"Đó chỉ là một con báo săn mà thôi." Trầm Trì nói.

"Nhưng bạn đời trước của con chính là một người ký sinh báo săn." Hàn Yếm trề môi, ông nói ra từng từ từng chữ hết sức bình thản, thế nhưng không hiểu vì sao khi nghe vào lại cảm nhận được có một chút uy nghiêm đáng sợ.

Tựa như là uy h**p vậy.

"Ông đã quên mất mẹ của tôi, bạn đời của ông đã chết như thế nào rồi sao?" Trầm Trì bình tĩnh nói: "Có cần tôi nhắc lại một chút cho ông nhớ rằng, lúc mẹ tôi đang bị virus dằn vặt, có một con báo săn đã bầu bạn cùng bà không?"

Trên gương mặt kiêu ngạo giả tạo kia của Hàn Yếm bỗng nhiên xuất hiện vết nứt, "Lam Tinh…"

"Xem ra ông vẫn còn nhớ được tên của mẹ tôi." Trầm Trì bật cười thành tiếng, "Mãi đến tận lúc mẹ tôi qua đời trong đau đớn không một ai có thể tưởng tượng được, bà ấy vẫn ôm hy vọng có thể mặc lại bộ quân phục một lần nữa. Nhưng mà…"

Trầm Trì híp mắt lại, ánh mắt anh nhìn cha mình như đang nhìn một thứ rác rưởi bẩn thỉu vậy, "Nhưng hy vọng của bà đã không thể thực hiện được. Rõ ràng trên thế giới này có vật dẫn thích hợp với bà, nhưng chồng bà lại…"

"Câm miệng!" Hàn Yếm lạnh lùng nói: "Đó là quyết định của phòng nghị sự!"

Đôi mắt đen nhánh của Trầm Trì như bị sương mù giăng kín, anh bước từng bước về phía trước, tiếng giày tác chiến gõ trên nền nhà trơn bóng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, "Vốn dĩ chồng của bà có thể phản đối quyết định này. Nhưng ông đã làm gì?"

Trong lòng Hàn Yếm mơ hồ xuất hiện cảm giác sợ hãi nói không nên lời, khiến ông ta chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã không tự giác mà lui về phía sau một bước.

Ông là người đứng trên đỉnh quyền lực ở "Tiêu Ngạn", từ trước đến giờ chỉ có bản thân ông khiến cho người khác phải cảm thấy sợ hãi, hình như ông đã quên mất "Sợ hãi" là gì từ rất lâu rồi.

Mà người khiến ông cảm thấy sợ hãi như vậy lại là con trai của ông, người duy nhất có tư cách kế thừa tất cả "Vinh quang" của ông.

Hàn Yếm nhận ra bản thân mình thất thố rất nhanh, ông đứng lại, sự chần chừ trong mắt bị đóng băng chỉ trong tích tắc, giờ chỉ còn lại sự yên lặng bất động.

Trầm Trì c*̃ng dừng bước, anh hờ hững nhìn vào đôi mắt gần ngay trước mặt mình, "Chính ông đã g**t ch*t mẹ tôi."

"Thiếu tướng, hãy chú ý lời ăn tiếng nói của cậu." Hàn Yếm đã thoát khỏi cảm giác sợ hãi lúc nãy, ông cũng khôi phục lại thái độ thong dong của một thủ lĩnh lúc đối mặt với thuộc hạ của mình, "Lam Tinh phu nhân đã dành cả đời mình để phụng sự cho "Tiêu Ngạn", kẻ g**t ch*t bà ấy chính là virus đã cướp đi tính mạng của hàng ngàn hàng vạn sinh linh.

Bà ấy là một chiến binh anh dũng, "Tiêu Ngạn" sẽ không bao giờ quên bà ấy."

Trầm Trì dừng lại một chút, "Lúc nào cũng giở giọng bề trên như vậy không mệt à?"

Gân xanh trên cổ Hàn Yếm bắt đầu hiện lên vặn vẹo.

Chốc lát sau, Trầm Trì cười nhạo, nghiêng người lui lại phía sau, "Lúc đối mặt với những thủ lĩnh khác ông c*̃ng căng thẳng như vậy à?"

Hàn Yếm không vui nhíu mày, "Căng thẳng?"

"Chẳng lẽ không đúng?" Trầm Trì nói: "Cũng không cần phải căng thẳng làm gì. Là do ông chủ động nhắc tới báo săn trước, vậy cho nên tôi cũng giải thích vì sao nó tồn tại mà thôi. Tất nhiên là việc này không thể tránh khỏi có liên quan đến Lam Tinh phu nhân được. Mà giá như ông có thể nhớ ra sớm một chút là đã từng có một con báo săn làm bạn với Lam Tinh phu nhân, chắc ông sẽ không mở miệng ra hỏi loại câu hỏi ngu xuẩn thế này đúng không?"

Môi Hàn Yếm mím lại thành một đường thẳng sắc bén.

Ông xoay người, quay lưng lại với Trầm Trì, đưa mắt nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

Phòng hội nghị thượng đỉnh là tòa nhà phản trọng lực duy nhất ở "Tiêu Ngạn", nó có tên là Phù Không đảo, nó đại biểu cho quyền lực tuyệt đối và hạn chế với bên dưới.

Lần nào Trầm Trì đến nơi này cũng có xúc động mạnh mẽ — muốn đem thứ đồ chơi này chôn xuống lòng đất, kể cả khi nó đại biểu cho những gì tàn nhẫn nhất.

"Tôi có một giả thiết vô nghĩa rằng." Không chờ Hàn Yếm lên tiếng, Trầm Trì đã nói tiếp: "Từ khi kết quả gen ghép đôi của Lam Tinh phu nhân bị chỉnh sửa, ông chưa một lần đến thăm bà ấy. Ông bận rộn trăm công nghìn việc như vậy mà, lòng dạ lạnh lùng như vậy mà, sao có thể nhớ ra được con báo săn đã từng làm bạn với bà?"

"Được rồi." Hàn Yếm nghiêng người lại, ánh nắng nhợt nhạt bên ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên khuôn mặt ông một cái bóng tối đen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!