Chương 30: CẦU VỒNG HAY VŨ BÃO GÌ CŨNG KHÔNG BẰNG EM.

Máu và đau đớn khiến Nghê Vũ nhớ lại một số chuyện.

Ví dụ như tên của mình.

Tên của cậu vốn dĩ là "04", vừa nghe qua đã thấy cực kỳ qua loa.

Trong thời đại nạn, phần lớn mọi người chỉ cân nhắc đến một chuyện duy nhất – đó là được sống tiếp. Có tên hay không có tên, tên đẹp hay xấu, căn bản không quan trọng. Không có bao nhiêu cha mẹ nghiêm túc suy nghĩ cho đứa con sắp chào đời của mình một cái tên nghe êm tai hoặc có ý nghĩa một chút.

Hiện giờ nhân loại có đủ loại tên, tên như thế nào cũng có, tên bằng những con số đơn giản cũng không phải số ít.

Cái tên "04" này là tên mà Nghê Vũ tự đặt cho mình khi còn bé.

t* c*ng nhân tạo thai nghén ra cậu được đánh dấu bằng một dãy số thật dài, ở phía trước là chữ cái, tiếp theo đó số đầu tiên là "0", con số cuối c*̀ng là số "2".

Làm việc ở khu t* c*ng nhân tạo đều là người ký sinh. Cũng chẳng có kỹ năng gì khi đỡ đẻ hoặc cho ăn, những người ký sinh đó lặp đi lặp lại những công việc khô khan buồn chán, đối với trẻ sơ sinh cũng càng ngày càng vô cảm.

Lúc đầu, bọn họ còn cấp cho những sinh linh mới ra đời một cái tên thật ra dáng, càng về sau việc lấy tên càng thêm đơn giản, thậm chí đợi đến lúc Nghê Vũ sinh ra thì tên nhận được ngay cả văn tự cũng không có.

Cậu được đặt tên là "02", tên này vẫn chưa được xem là thảm nhất, cậu biết một đứa bé có tên là "Loạn Mã". bởi vì lúc đăng ký, máy tính không thể phân biệt được chuỗi đồ án quái lạ đánh dấu lên đó, cho nên người ký sinh sẽ cấp cho những đứa trẻ này một cái tên là thời gian, hoặc trực tiếp vẽ một đống vòng tròn.

Sau khi cậu lớn lên một chút lại cảm thấy cái tên "02" quá khó nghe, vì vậy cậu tự đổi tên mình lại thành "04" .

"04 với 02 có chỗ nào khác nhau sao?" Bạn bè ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất hỏi cậu.

"Đương nhiên là khác rồi." Cậu nói: "04 nghe vào có vẻ lợi hại hơn 02."

Bạn bè của cậu cũng rất nghiêm túc mà suy nghĩ một hồi lâu, càng nghĩ càng thêm hoang mang.

Cậu hỏi: "Có cảm nhận được không?"

Bạn bè cậu lắc đầu, rất thật thà nói: "Hình như cái tên nào cũng ngốc ngốc giống nhau mà."

Nhưng cái tên đó vẫn đi theo cậu, mãi đến tận trước ngày cậu kết hôn.

Trầm Trì nói: "Tên của em quá qua loa."

Khi đó vừa vặn cậu đang biến thành trạng thái hình thú, vô cùng thản nhiên đặt móng vuốt ấn lên ngực Trầm Trì, "Vậy anh đặt cho em một cái tên đi?"

Qua mấy ngày sau, Trầm Trì viết tên mới của cậu lên giấy.

Nghê Vũ.

"Nghê Vũ?" Cậu đọc ra miệng.

"Rực rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão." Trầm Trì cười nhìn cậu, "Có phải hay hơn cái tên 04 không?"

"Rực rỡ như cầu vồng, nhanh như vũ bão." Cậu lặp lại một lần nữa, "Tiên sinh, đó là em hả?"

Trầm Trì đáp: "Em nói xem?"

Cậu lại hỏi: "Đó là em trong mắt anh phải không?"

Trầm Trì cười.

Cậu dùng chân nhẹ nhàng cào cổ Trầm Trì mấy cái, đầu móng vuốt đã được thu lại vào trong, "Trong mắt anh em đẹp như vậy hả? Lợi hại như vậy hả?"

Bởi vì còn đang trong trạng thái hình thú cho nên lúc nói chuyện thỉnh thoảng cậu còn đệm vào mấy từ như "Ồ" "Nha" và cả tiếng thở phì phò của dã thú. Trước khi nói thì không phát hiện ra, đợi đến lúc nói xong rồi mới phản ứng lại.

Cũng rất xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!