Chương 28: THÍCH EM?

Nghê Vũ muốn lắc đầu, nhưng mà Trầm Trì lại dùng sức cho nên cậu không nhúc nhích được, đành phải mím mím môi.

Trầm Trì buông cậu ra, thở dài, "Cả Tình Sênh lẫn Phong Nguyệt đều còn sống, bọn họ đều được đưa đến Sở nghiên cứu bệnh độc. Phòng thực nghiệm cũ cũng không bị phá hỏng."

Nói xong, Trầm Trì nhìn về phía Nghê Vũ, "Tất cả đều là công lao của em."

Nghê Vũ nhướn nhướn đuôi chân mày.

Trầm Trì yên lặng trong chốc lát rồi nói, "Có biết vì sao em nhận được mệnh lệnh là oanh tạc mà không phải bắt sống thủ lĩnh quân phản loạn không?"

Nghê Vũ gật đầu, "Bởi vì nhiệm vụ bắt sống có thể thất bại còn nguy hiểm rất lớn."

"Những năm gần đây, hiểu biết của chúng ta đối với cánh rừng sương mù này không nhiều lắm, phòng thực nghiệm cũ lại nằm ở nơi sâu xa nhất trong rừng, nơi đó có vô số sinh vật biến dị đang ẩn náu. "Trầm Trì nói: "Có lẽ, bản thân cánh rừng này đã trở thành sinh vật biến dị khổng lồ từ rất lâu rồi. Bắt sống Tình Sênh và Phong Nguyệt tất nhiên là quan trọng, thế nhưng cân nhắc đến được và mất thì, "Sí Ưng" là một trong những lực lượng tác chiến quan trọng nhất của "Tiêu Ngạn", không thể tổn hại ở đây được."

Nghê Vũ rũ mắt, "Là em kích động."

"May mà trước lúc kích động em còn biết giao quyền chỉ huy lại cho Lâm Suyễn." Trầm Trì nói: "Có phải là tôi nên khen em một chút không?"

Nghê Vũ dùng dư quang liếc nhìn Trầm Trì, cậu làm bộ nói: "Sau này em nhất định sẽ không cãi lại quân lệnh lần nào nữa!"

Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, sau đó đưa tay lên xoa nhẹ đầu cậu, "Đúng là nhóc con thích gây chuyện mà."

Quá trình quét hình kết thúc, kết quả chẩn đoán đồng thời được truyền tới thiết bị liên lạc cá nhân của Nghê Vũ và Trầm Trì.

Cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là tiêu hao thể lực quá nhanh trong một thời gian ngắn khiến cho cơ năng hỗn loạn, vậy nên cần phải nghỉ ngơi.

Trầm Trì nói: "Được rồi, những chuyện còn lại em không cần phải quan tâm, tôi sẽ xử lý."

Phi hành khí bay về hướng doanh trại thủ đô, tâm tình Nghê Vũ cũng chậm rãi bình tĩnh trở lại từ trong chiến đấu sôi trào.

Trong những lời Tình Sênh nói với cậu, có một câu cậu càng nghĩ càng cảm thấy hoang mang.

Theo cậu biết thì, do Lam Tinh phu nhân không tìm được vật dẫn phù hợp mới không thể tiến hành giải phẫu ký sinh, cuối cùng ra đi trong dằn vặt của virus.

Thế mà ý tứ của Tình Sênh lại là, lúc đó đã tìm được vật dẫn rồi nhưng bản thân Lam Tinh phu nhân không muốn tiến hành giải phẫu.

Có phải sự thật là như vậy không?

Lúc đó Lam Tinh phu nhân là thống soái cao nhất của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, nếu như trở thành người ký sinh rồi thì bà còn có thể tiếp tục thống lĩnh Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng nữa không?

Nghê Vũ càng nghĩ càng cảm thấy sự việc không đơn giản.

Sóng gió do người ký sinh ở đông nam đã bình ổn trở lại, Nghê Vũ không thể tránh được việc bị cách ly điều tra vì giai đoạn cuối cùng đã tự ý hành động.

Bất quá, cậu làm cái gì cũng rõ ràng như ban ngày, cũng nhờ có cậu, cho nên quân đội mới bắt sống được Tình Sênh và Phong Nguyệt. Tính mạng của bọn họ không quan trọng, thế nhưng hình thức biến dị cấp cao trên người bọn họ lại là bản mẫu quý giá đối với quá trình nghiên cứu virus.

Nghê Vũ nhận được một huân chương quân công do tập đoàn quân sự "Đông hoàn" khen thưởng.

Đương nhiên, lúc vấn đề này giải quyết thì một vấn đề khác lại xuất hiện.

Lúc Trầm Trì từ chối tiến hành chương trình cưỡng chế hôn phối thì đội 1 đã bàn tán xôn xao, nhưng khi đó quân phản loạn đang chiếm lĩnh doanh trại 107, cho nên mấy chuyện bát quái rất nhanh đã bị chuyện nghiêm túc áp chế.

Bây giờ chuyện nghiêm túc đã được giải quyết xong, trong quân đội lại bắt đầu nghị luận vì sao Trầm Trì lại không muốn kết hôn.

"Chắc chắn là Thiếu tướng muốn kết hôn rồi, chỉ là ngài ấy không muốn bị nhét cho một người mình không thích." Tranh Lạc vỗ tay cái bộp, "Thấy thiếu tướng kiên quyết như vậy, tôi nghĩ là do ngài ấy đã có người mình thích rồi."

Lâm Suyễn là tên không thiết tha gì đến tình yêu nói, "Không muốn kết hôn thì không kết hôn chứ sao. Kết hôn có cái gì vui? Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ không kết hôn, kết hôn còn không thú vị bằng đánh nhau!"

Thuần An nói: "Hai người bình thường dù không có xung đột gì nhưng lúc kết hôn rồi vẫn phải đánh nhau mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!