Kền kền khoang cổ màu đen bay trên vùng rừng rậm che rợp cả bầu trời, tơ độc của nhện khổng lồ lúc đầu còn là lưới, lúc này đã biến thành bức tường gió thổi không lọt.
Nghê Vũ không một giây phút nào ngừng nghỉ, tiếng kim loại va chạm vang lên dồn dập không ngừng trong ánh lửa hừng hực.
Đao ảnh tung toé, thân ảnh cậu hóa thành từng luồng từng luồng ánh sáng lấp lóe đường vòng cung.
Vì được giáp cốt chế tạo từ "lưu" bảo vệ nên phi tiêu bằng lông vũ và tơ độc vẫn chưa tổn thương cậu chút nào, cậu cũng tấn công nhanh như sấm chớp khiến cho "Huấn luyện viên không đầu" và Tình Sênh trọng thương.
Trước khi xuất chinh, tiến sĩ Sơn Phượng đã từng dặn dò riêng với cậu rằng, mỗi một bộ giáp cốt là một chương trình độc nhất vô nhị, năng lực sẽ tăng lên khi người sử dụng bùng nổ, người sử dụng càng mạnh thì nó cũng càng mạnh, chiến sĩ ưu tú nhất có thể thúc đẩy năng lực của giáp cốt tăng lên vô hạn.
Tình Sênh mở rộng đôi cánh gãy nát, ông ta phát ra tiếng rít gào sắc nhọn.
Vô số phi tiêu bằng lông vũ tạo thành lốc xoáy trong không khí, tựa như bốn chiếc roi quất mạnh về phía Nghê Vũ!
Nghê Vũ nhanh chóng hạ th*n d*** xuống, cậu tập trung sức ở eo, bổ nhào về phía trước với tốc độ cực nhanh, ngực và bụng gần như áp sát trên mặt đất, nhưng cậu lại như một viên đá đang lướt nhanh trên mặt nước.
Mấy cái "Roi" kia vẫn chưa đụng trúng cậu, nhưng một trong mấy cái đó lại bị Lưu đao trên tay cậu chém nát bét.
Cây cối khô héo hay xanh tốt gì cũng bị cuốn hết lên trời, những chiếc "Roi" đó lại tiếp tục quay đầu, dùng tốc độ nhanh hơn đánh về phía Nghê Vũ.
Nghê Vũ bình tĩnh ứng chiến, mắt cậu nhìn chằm chằm vào Tình Sênh đang trốn sau mấy phi tiêu bằng lông vũ.
Mấy chiếc "Roi" đó chẳng qua chỉ là chướng ngại vật, Tình Sênh muốn dùng chúng nó để tiêu hao hết thể lực của cậu, chờ lúc cậu tạm nghỉ sẽ đột ngột xuất hiện rồi giáng cho cậu một đòn trí mạng.
Mơ đi!
Mấy chiếc "Roi" bỗng nhiên đánh đến trước mặt, nhưng Nghê Vũ lại nhanh hơn!
Bóng người màu đen sáng rực nhưng nhẹ nhàng như nước chảy thẳng vào chính giữa những chiếc "Roi"!
"Oanh — oanh — oanh —! ! !"
Những tiếng nổ lớn dồn dập khiến bên trong khu rừng rậm rung chuyển, tất cả phi tiêu bằng lông vũ màu đen và tơ độc đều bị lưỡi đao nghiền thành bột phấn tung bay trong gió.
Tốc độ của Nghê Vũ quá nhanh, Tình Sênh còn chưa kịp thấy rõ chuyện gì đã xảy ra thì Nghê Vũ đã tập kích đến trước mặt ông ta, hai tiếng "keng — keng —" vang lên, đôi cánh kim loại vừa mới mọc lại đã bị chém rụng lần nữa.
Máu bắn tung tóe như sóng biển gặp bão lớn, Tình Sênh nghẹn họng nhìn trân trối Nghê Vũ.
Ông cũng đã từng là quân nhân ưu tú nhất trong quân đội, chỉ thiếu một chút nữa thôi là sẽ trở thành thiếu tướng. Ông đã giết qua không biết bao nhiêu sinh vật biến dị, có những quái vật mạnh đến nổi có thể phá hủy cả một doanh trại. Hiện tại, ông là người ký sinh mạnh nhất, có vô số chiến sĩ nhân loại chết trong tay ông.
Nhưng ông chưa bao giờ gặp phải đối thủ nào khó đối phó như vậy.
Quả thực là ông không tìm được sơ hở nào của Nghê Vũ cả.
Người này, không, người ký sinh trẻ tuổi này, đôi mắt sáng ngời của cậu khiến ông nghĩ tới bản thân mình khi còn trẻ.
Nhưng mà khi đó mình vẫn chưa bị lây nhiễm, cũng chưa trở thành người ký sinh!
Tại sao đôi mắt của người ký sinh lại có thần như vậy?
Tại sao đã là người ký sinh mà còn có thể chiến đấu tràn đầy sức sống như vậy?
Mũi lưu đao rút ra khỏi cổ, huyết dịch bắt đầu tuôn chảy, cảm giác không thể tin, không cam lòng đánh mạnh vào đầu ông.
"Cậu…" Ông nhìn Nghê Vũ chằm chằm, vậy mà lại không biết nên nói cái gì.
"Đầu hàng đi, thượng tá." Nghê Vũ cố gắng hết sức khắc chế giọng nói run rẩy của mình, vững vàng khống chế được tốc độ và cường độ trong câu nói, "Ông thua rồi."
Hai tiếng "Thượng tá" này như cây kim bằng băng lạnh lẽo đâm mạnh vào đại não Tình Sênh, oán hận lại bén lửa xuất hiện trong đôi mắt ông, ông nghiến răng nói: "Kẻ phản bội! Cậu là tên phản bội!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!