Chương 26: HỒ ĐỒ

Bên trong rừng sương mù ở phía đông nam "Tiêu Ngạn".

Lúc nền văn minh nhân loại phát triển ở giai đoạn phồn vinh nhất, nơi này đã từng có mấy chục thành phố lớn, có dân cư đông đúc và nền kinh tế phát triển.

Thế nhưng, sau khi virus tràn lan, dân cư ở các thành phố lớn lại thất thủ sớm nhất, ở những nơi đó chỉ có thi thể và sinh vật biến dị, những khu đô thị sầm uất bỗng biến thành thành phố chết.

Giờ đây, xi măng cốt thép đã sớm bị thiên nhiên nuốt chửng, những dãy đồi núi mù sương cũng biến trở về hình dáng "Đồi núi" nguyên thủy như lúc xưa.

Mấy chiếc phi hành khí màu đen được trang bị vũ khí hạng nặng đang quanh quẩn trên bầu trời, hoả tiễn năng lượng đạn đạo cao rơi như mưa xuống vùng rừng rậm bên dưới, tiếng nổ mạnh vang lên dồn dập, biển lửa đem không có điểm dừng biến màu xanh lục của cách rừng thành sắc đỏ như máu.

Một tuần trước, dưới sự công kích mạnh mẽ của chiến đội đặc chủng "Sí Ưng", Tình Sênh đã dẫn đầu quân phản loạn người ký sinh hốt hoảng rút lui khỏi doanh trại 107, hơn một nửa binh lính của ông ta bị bắt, mất đi khả năng tiếp tục tác chiến. Tình Sênh phải dẫn một ít người theo chạy vào sâu trong rừng sương mù này. Nghê Vũ không thể không hạ lệnh tạm dừng truy kích, đồng thời cũng báo cáo lại tình hình chiến đấu cho Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng.

Rừng sương mù này là một nơi không người rất đặc thù.

Hơn 400 năm trước, khi con người mở đường trong vũ trụ để trao đổi vật chất trong hòa bình, thì lúc đó trên thế giới cũng thành lập thêm những phòng thực nghiệm liên hợp, một trong số đó nằm trong rừng sương mù này. Sau này, những thông tin được công bố ra ngoài cũng đã chứng minh, những khu vực nào có phòng thực nghiệm thì tỉ lệ biến dị và tốc độ biến dị đều cao hơn so với những nơi khác.

Lúc đó, những người sinh sống trong những cánh rừng sương mù này không ai tránh được vận mệnh bị lây nhiễm virus.

Trong vòng hai mươi năm trở lại đây, "Tiêu Ngạn" chưa từng phái quân đội tiến vào vùng rừng núi mù sương này.

Trước khi Nghê Vũ rời khỏi doanh trại ở thủ đô, cậu nhận được một số tin tình báo —  rừng sương mù này chính là nơi Tình Sênh phát triển. Sáu năm qua, ông ta trốn ở bên trong những dãy đồi núi mù sương này, không chỉ chiêu mộ người ký sinh trong lòng có bất mãn với tập đoàn quân sự "Đông hoàn", mà còn "Thuần hóa" được một đám sinh vật biến dị có trí lực.

Quân đội đối với khu rừng sương mù này rất kiêng kỵ, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ ý định bắt sống Tình Sênh, hạ lệnh cho "Sí Ưng" tiến hành oanh tạc xuống vùng đồi núi này.

Khói thuốc súng nổi lên ở khắp nơi, cả cánh rừng ngập trong biển lửa, khiến cho người ta nhìn thôi cũng sợ hãi vô cùng, mùi hôi thối tanh tưởi nồng nặc bốc lên từ dưới mặt đất. Nghê Vũ đang đứng ở buồng chỉ huy trung tâm trong phi hành khí, ánh mắt cậu phản chiếu ánh lửa đang hừng hực cháy.

Bên ngoài vùng đồi núi này có hai binh đoàn cơ động đóng quân, nếu có bất kỳ quân đảo chính nào chạy ra từ trong rừng rậm thì cũng khó tránh khỏi vận mệnh bị bắt. Nhưng một khi tiếp tục oanh tạc nữa thì đừng nói đến quân đảo chính người ký sinh, mà ngay cả những sinh vật biến dị có khả năng thích ứng cực mạnh với hoàn cảnh sống ác liệt này cũng khó thoát khỏi cái chết.

Trận đánh này rất nhanh đã kết thúc với thắng lợi thuộc về quân đội.

Thế nhưng Nghê Vũ biết, đây là hạ sách.

Điều quân đội muốn nhất chính là bắt sống được Tình Sênh và Phong Nguyệt —"Huấn luyện viên không đầu" của cậu. Bởi vì nếu bọn họ có thể hợp tác với sinh vật biến dị và lấy vùng đồi núi mù sương này làm căn cứ, thì nhất định trong tay bọn họ đang nắm giữ phương thức tiến hóa quan trọng để khống chế sinh vật biến dị.

Nửa tháng trước, Nghê Vũ gặp được "Huấn luyện viên không đầu" bên ngoài doanh trại 107.

Trước khi đại nạn giáng xuống, con người cũng đã nắm giữ được bí quyết chống lại các dấu hiệu lão hóa. Con người sau khi trưởng thành sẽ trải qua thời kỳ thành niên rất dài, sống ở đây trong mấy thập niên qua, vẻ ngoài của ông ta chỉ thay đổi một chút, tuổi tác tăng thêm thì khí chất và khí thế là tăng thêm rõ ràng nhất — đó mới chính là tiêu chuẩn để phán đoán tuổi tác thật sự của một người khi nhìn qua vẻ ngoài của họ.

"Huấn luyện viên không đầu" vẫn còn đang trong giai đoạn thành niên, thế nhưng Nghê Vũ lại thấy được dấu hiệu của sự già yếu trên mặt ông ta rất rõ ràng.

Điều này trái với lẽ thường.

"04. Cậu đã là đội trưởng của Đội 1?" Giọng điệu của "Huấn luyện viên không đầu" mang theo chút trào phúng và thương hại, "Thế nhưng thật đáng tiếc, cậu không còn là con người nữa."

Nghê Vũ nghiêm nghị nói: "Tôi dùng thân phận con người chiến đấu đến giây phút cuối cùng, lại dùng thân phận người ký sinh giành được sinh mệnh lần thứ hai. Tôi vẫn còn sống. Vậy ngài đang đáng tiếc điều gì?"

"Cậu thật là ngu xuẩn, vẫn cứ giả bộ hồ đồ như vậy sao?" "Huấn luyện viên không đầu" hừ lạnh, "Cậu là học trò kiệt xuất nhất mà tôi đã dạy, nếu như cậu không bị lây nhiễm, cậu vẫn còn là một con người chân chính thì chắc chắn sẽ tiền đồ vô lượng, sẽ trở thành vị tướng lĩnh chói mắt nhất tổng bộ tác chiến quân đặc chủng. Thế nhưng bây giờ cậu đã không còn là con người!

Cậu giống như tôi, đã bị cải tạo thành người ký sinh thấp kém!"

Nghê Vũ nhíu mày, "Huấn luyện viên, cả ngài và Tình Sênh đều cực đoan quá."

"Cực đoan?" "Huấn luyện viên không đầu" cười nói: "Thế nào, cậu đã thích ứng với thân phận bây giờ của mình rồi? Cũng đúng, con trai của Lam Tinh phu nhân rất chăm sóc cậu. Nếu như không có cậu ta thì cậu không thể lên làm đội trưởng được."

Nghĩ đến Trầm Trì, ngực Nghê Vũ nóng lên một chút. Nhưng trên chiến trường cậu vẫn không để lộ cảm xúc của mình ra ngoài, bình tĩnh nói: "Huấn luyện viên, ngài đến gặp tôi là để nói những lời này?"

Nửa bên đầu bị lún vào kia của "Huấn luyện viên không đầu" tuôn ra thứ chất lỏng giống như bọng máu.

Ông ta vươn tay ra, ngón tay khẽ nhúc nhích, "04, cậu thuộc về chúng tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!