Chương 25: THIẾU TƯỚNG LÀ TÊN LỪA ĐẢO.

Trầm Trì cười khẽ, "Em muốn cùng tôi làm gì?"

Nghê Vũ không thèm đến xỉa gì nữa, đôi mắt dần dần trở nên ướt át, hầu kết trượt lên trượt xuống, "Yêu!"

Ánh mắt Trầm Trì ngậm ý cười, vẫy tay với cậu, "Đến đây."

"Ngài đồng ý?"

"Em đến đây trước đã."

Trầm Trì ngồi trên ghế dựa ở bên cửa sổ, chỗ đó có một chiếc đèn đặt dưới sàn, Nghê Vũ nhìn hình ảnh ngược của mình chiếu trên mặt kính càng lúc càng gần, cuối cùng, hình ảnh đó chồng lên hình ảnh của Trầm Trì.

Bên dưới ghế dựa được trải một tấm thảm màu xám thật mềm, bên trên còn có một chiếc đệm cỏ. Trước đây, những lúc cậu biến về hình dạng báo săn, thỉnh thoảng cũng sẽ nằm ngủ trên tấm thảm này, còn cái đệm kia chính là gối của cậu — Nhưng không hiểu sao lúc cậu tỉnh ngủ thì cái đệm kia luôn được đặt trên bụng mình.

Ghế nằm không lớn lắm, hai người ngồi thì có hơi chật. Nghê Vũ dứt khoát đá cái đệm đi, để nó gần Trầm Trì thêm chút nữa, sau đó không thèm khách khí chút nào mà ngồi xếp bằng lên đó, ngước mặt lên nhìn Trầm Trì, "Tiên sinh, em đến rồi nè."

Bọn họ cách nhau rất gần, chỉ cần Nghê Vũ muốn thì thậm chí cậu còn có thể đặt được cằm lên đùi Trầm Trì.

Thế nhưng bây giờ cậu không muốn làm như vậy.

Bởi vì cậu sợ mình gối đầu lên rồi sẽ ngủ mất, mà tối nay cậu lại muốn làm chuyện "k*ch th*ch" hơn với Trầm Trì.

Thú tính đã bắt đầu rục rà rục rịch, hoa văn ký sinh như đang đáp lại nhịp đập của của trái tim cậu, mỗi lần trái tim nhảy nhót nó lại nóng thêm một chút nữa.

Trầm Trì nghiêng người về phía trước, khuỷu tay trái khoát lên đầu gối, tay phải nắm chặt cằm Nghê Vũ, lặng yên nhìn vào đôi mắt cậu.

Bụng dưới của cậu như thuỷ triều nổi sóng, thủy triều ấm áp tinh tế nhanh chóng trùng kích vào n** m*n c*m nhất trên cơ thể, mắt Nghê Vũ ướt át, ngọn lửa nhỏ nơi đáy mắt cậu càng ngày càng cháy lớn.

Cậu không kìm lòng được thẳng sống lưng, muốn hôn môi Trầm Trì.

Thế nhưng vào lúc này Trầm Trì lại buông cậu ra, cười khẽ nói: "Không xấu hổ à."

Câu nói này nghe vào giống như trêu chọc, nhưng cũng rất dịu dàng, không giống với những lần trêu đùa Nghê Vũ nghe trước đây.

Cậu nhíu mày, dưới ảnh hưởng của thú tính, cậu nắm chặt cổ tay Trầm Trì, đưa mặt mình đến gần hơn chút nữa.

"Em là người ký sinh." Cậu dùng giọng điệu bất chấp đạo lý nói: "Bản năng của người ký sinh bọn em chưa bao giờ biết xấu hổ."

Trầm Trì cũng không rút tay mình ra nữa, để tùy ý cậu cọ cọ , "Em có biết yêu như thế nào không?"

Nghê Vũ tròn mắt, ngước lên nhìn Trầm Trì, "Biết chứ."

Giọng nói Trầm Trì mang theo sự mê hoặc, "Hửm?"

Nghê Vũ càng thêm đ*ng t*nh, lè lưỡi l**m lòng bàn tay Trầm Trì.

Không biết có phải là do lòng bàn tay bị chọc ngứa hay không mà Trầm Trì bật cười thành tiếng, muốn rút tay về, thế nhưng Nghê Vũ lại dùng sức, bộ dáng của cậu biểu hiện rất rõ ràng, không đạt được mục đích thì thề không bỏ cuộc, khí thế mạnh mẽ như vậy chỉ dã thú mới có.

Trầm Trì xoay cổ tay một cái, không ngờ lại thoát khỏi tay cậu, thế nhưng lúc cậu vẫn còn chưa kịp phản ứng thì yết hầu đã bị Trầm Trì tóm được.

"Vừa rồi là em mời gọi?" Trầm Trì buộc cậu phải vươn cao cổ, dòng máu chạy qua động mạch sau gáy cậu đang sôi sục vì Trầm Trì.

Một tay cậu nắm lấy cổ tay Trầm Trì, một tay khác đặt lên đầu gối anh, vừa căng thẳng vừa hưng phấn.

Trầm Trì hỏi cậu có biết yêu là làm thế nào không. Đương nhiên cậu biết, chỉ có điều cậu không có kinh nghiệm mà thôi.

"Tiên sinh…" Cậu há miệng, ánh mắt thiêu đốt nóng rực, "Cùng em…"

"Nếu em nói không biết." Hơi thở Trầm Trì quanh quẩn bên môi cậu, "Vậy tôi có thể dạy em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!