Chương 23: ĐỒNG VÀNG.

Sau khi nhiệm vụ ở đường hầm không gian C075 kết thúc, phi hành khí bay về hướng đông trở lại doanh trại thủ đô.

Nghê Vũ ngồi ở chỗ ngồi của mình, đeo bịt mắt, suốt cả quảng đường dài không nói lời nào.

"04 làm sao thế?" Tranh Lạc đụng Thuần An một cái, "Cậu ấy đã ngồi ở đằng kia hơn nửa ngày rồi."

Thuần An nói: "Cậu không đọc qua những điều cần chú ý khi đi phi hành khí à? vốn dĩ người đi nên nghiêm túc ngồi ở vị trí của mình."

"Ai nói với cậu cái này?" Tranh Lạc nhỏ giọng nói: "Lần nào cậu ấy lên phi hành khí mà không chạy khắp nơi chứ? Sao tôi cứ có cảm giác cậu ấy đang có tâm sự vậy?"

"Cậu thôi đi, bát quái đến trên đầu đội trưởng luôn à." Thuần An nói: "Người ta có tâm sự mắc mớ gì đến cậu?"

"Không phải là tôi đây đang quan tâm đến đồng đội sao!" Tranh Lạc giật dây, "Nè, hay là cậu đi hỏi một chút thử xem?"

Thuần An liếc mắt nhìn cậu ta, "Người nhiều chuyện nhất đội chúng ta là cậu, muốn hỏi thì cậu tự mình đi hỏi đi."

Tranh Lạc nói: "Không được, vẫn là cậu đi đi."

"Vì sao?"

"Bởi vì cậu ấy là báo săn còn cậu là sư tử chứ sao!"

Thuần An đạp Tranh Lạc một cước, rồi thật sự đi đến chỗ Nghê Vũ.

Nhưng cậu ta còn chưa kịp hỏi gì thì Nghê Vũ đã nói: "Không có tâm sự, đừng hỏi."

Thuần An: "…"

"Sao cậu lại trở về rồi?" Tranh Lạc hỏi: "04 nói sao?"

Thuần An về chỗ ngồi của mình nằm xuống, "Báo săn đã nghe thấy chúng ta nhiều chuyện về mình, cậu ấy bảo cậu an phận chút, đừng có hỏi."

Khi phi hành khí gặp dòng khí lưu, Nghê Vũ khó chịu nhíu nhíu mày.

Lần trước lúc gặp phải dòng khí lưu, cậu đã chui vào ngực Trầm Trì, còn được Trầm Trì ôm eo nữa.

Khi đó cậu ước gì phi hành khí cứ nghiêng ở góc độ đó mãi đến tận lúc hạ cánh, như vậy cậu có thể dựa sát vào Trầm Trì thêm chút nữa.

Bây giờ nghĩ lại, đừng nói đến mặt nóng, tai nóng, ngay cả trái tim cũng nóng luôn.

Thì ra đóa hoa băng ở rừng rậm lạnh giá đó lại tượng trưng cho tình yêu không thay đổi, tặng hoa băng là tỏ tình. Vậy mà mình mới vừa trở thành người ký sinh không lâu đã đi tỏ tình với Trầm Trì…

Mà Trầm Trì cũng không có từ chối.

Bây giờ nhớ lại, biểu tình của Trầm Trì lúc đó thật đặc sắc.

Sao anh ấy lại không từ chối?

Là vì cảm thấy được người trước mặt này đầu báo não báo, căn bản không hiểu đóa hoa bằng băng đó có ý nghĩa gì, cho nên cũng không cần phải nói?

Hay là vì…

Nghê Vũ nuốt một ngụm nước bọt không tồn tại — hay là vì anh ấy c*̃ng thích mình?

Những ý nghĩ như vậy tựa bầu không khí càng ngày càng đặt quánh, khiến Nghê Vũ càng ngày càng thêm quẫn bách.

Cậu biết trong lòng mình còn lưu lại thú tính khiến cậu vừa cố chấp lại vừa khờ khạo, cậu thích Trầm Trì và không muốn Trầm Trì kết hôn.

Hơn nữa lý trí của cậu lại đang lặng lẽ lôi kéo, Trầm Trì là người thuộc giai cấp quản lý cao tầng của tập đoàn quân sự Đông Hoàn, ắt phải kết hôn, nhưng không thể nào kết hôn cùng một người ký sinh được, Hàn Yếm — cha của Trầm Trì — tuyệt đối sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!