Lần đầu tiên Nghê Vũ tận mắt nhìn thấy đường hầm không gian, không khỏi có chút thất vọng.
Nếu như không phải xung quanh có dựng những bức tường ánh sáng để phòng ngự, thì chắc chắn cậu không thể nhìn ra dưới núi tuyết phía trước có cái gọi là đường hầm không gian.
Trong tưởng tượng của cậu thì đường hầm không gian là một đường ống to lớn, giống như trụ chống trời đứng sừng sững ở một nơi nào đó tựa như trong thần thoại vậy, mọi người đứng ở phía dưới nó chỉ thấy được hình ảnh chứ không nhìn thấy được đỉnh của nó, nó cao tận trời mây, nối từ địa cầu đến một hành tinh khác ở vũ trụ song song.
Thế nhưng đường hầm không gian chân chính lại chỉ là một mảnh sương mù rất bình thường, có lúc dày có lúc mỏng, bên trong tựa như một thời không vặn vẹo.
Các nhân viên đội nghiên cứu khoa học mặc trang phục bảo hộ đã bước qua bức tường ánh sáng phòng ngự, bắt đầu tiến hành những công việc Nghê Vũ không hiểu ở bên trong, còn các chiến sĩ "Sí Ưng" thì thay phiên nhau phòng thủ phía bên ngoài để tránh những tình huống phát sinh ngoài ý muốn.
Trầm Trì cũng ở bên trong bức tường ánh sáng, cho nên tầm mắt Nghê Vũ dường như lúc nào cũng dính chặt trên người Trầm Trì, anh đi tới chỗ nào cậu cũng "không thèm kiêng nể gì" mà cứ nhìn tới chỗ đó.
Lúc này, ngày dài đêm ngắn, mãi đến tận lúc mặt trời biến mất nơi đường chân trời, Trầm Trì mới ra ngoài.
"Đội trưởng, cậu không cần quan tâm đến những người khác sao?" Trầm Trì tháo khẩu trang xuống hỏi.
Nghê Vũ nghe không hiểu, "Tôi vẫn luôn canh gác mà."
Tôi đâu có bỏ vị trí đâu!
Trầm Trì nói: "Nhưng cả buổi chiều cậu chỉ nhìn chằm chằm mỗi mình tôi."
Nghê Vũ cả kinh, "Sao ngài biết?"
"Tôi nên nói sau gáy mình cũng có mắt, hay là nói ánh mắt của cậu quá đặc biệt?" Trầm Trì đến gần, vỗ một cái lên gáy Nghê Vũ, "Cậu không biết ánh mắt của báo săn và ánh mắt của người thường rất khác nhau sao?"
Nghê Vũ bối rối.
Quả thật cậu không biết!
Có chuyện như vậy sao?
Trầm Trì "Xùy" một tiếng, đi về phía doanh trại tạm thời cách đó không xa.
Nghê Vũ liền theo sát phía sau.
Doanh trại tạm thời kỳ thực cũng chỉ là một khu nghỉ ngơi khá đơn giản, đội nghiên cứu khoa học phải ở lại chỗ này ít nhất cũng hơn nửa tháng, nếu mỗi ngày đều về doanh trại 158 thì không tiện lắm, cho nên đành phải dựng một khu nghỉ ngơi tạm thời.
Lúc Tiến sĩ Mic và Trầm Trì đang thảo luận về vấn đề mới vừa phát hiện, Nghê Vũ nghe mà như rơi vào giữa đám sương mù, chờ tiến sĩ Mic mang trợ thủ rời đi rồi cậu mới hỏi: "Tiên sinh, tất cả các đường hầm không gian đều dài như vậy hả?"
Trầm Trì nói: "Sao thế, khiến cậu kinh ngạc à?"
Nghê Vũ bĩu môi nói, "Cũng bình thường thôi mà."
Trầm Trì lắc đầu, "Không bình thường, cậu có thấy những cái bóng vặn vẹo đó không?"
Nghê Vũ gật đầu.
"Cậu có thể hình dung đường hầm không gian thành một hố đen nhỏ." Trầm Trì nói: "Vật chất ở tinh cầu này của chúng ta đi qua nó sẽ bị chuyển đổi thành một loại vật chất khác, sau đó sẽ nhanh chóng chuyển đến trên hành tinh N-37. Loại chuyển đổi này thần kỳ ở chỗ, nó không giống như loại chuyển đổi từ đường biến thành kẹo bông, mà là chuyển đổi không gian bất đồng."
Nghê Vũ nghe xong nói rất thật lòng: "Tôi, đầu báo não báo, nghe không hiểu gì hết."
Trầm Trì bị chọc cười, "Nghe không hiểu thì thôi, chờ trời tối hẳn tôi dẫn cậu đi ngắm cảnh đẹp."
Nghê Vũ hỏi: "Sao lúc nãy ngài lại lấy ví dụ từ đường biến thành kẹo bông vậy?"
Trầm Trì liếc mắt nhìn cậu, "Có người ngày nào cũng lén lén lút lút đi mua kẹo bông gòn, trốn đồng đội đi ăn một mình, còn cho là không có ai biết?"
Nghê Vũ đỏ mặt, "Ngài biết?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!