Chương 20: KÍNH BẢO VỆ MẮT MÀU HOA MÂN CÔI

Các tính năng của phi hành khí quân đội rất ưu việt, cho nên sẽ không có hiện tượng xóc nảy, nhưng cũng không thể chịu đựng nổi dòng khí lưu đột ngột xuất hiện.

Nghê Vũ vừa nói xong câu đó thì phi hành khí bị nghiêng ngã lảo đảo bên trong dòng khí lưu, cậu chưa kịp chuẩn bị gì đã đụng mạnh vào vai Trầm Trì.

Sau khi bị nghiêng và rung lắc kịch liệt, cảm giác chấn động bên trong góc cực kỳ rõ ràng, nếu không phải ở trong góc nhỏ hẹp, thì người không thể đứng được.

Cả người Nghê Vũ tựa hồ như đang dựa sát vào Trầm Trì, một tay Trầm Trì nắm lấy tay vịn trên đỉnh, một tay ôm eo Nghê Vũ, giữ cho người không bị trượt ra ngoài.

Xung quanh bọn họ là tiếng thiết bị giảm xóc vang lên ầm ầm, lúc Nghê Vũ vừa mới đụng vào có chút ngơ ngác, cơ thể nhất thời cứng ngắc không phản ứng được. Thế nhưng kỳ thực thời gian choáng váng cũng không dài, chỉ khoảng hai, ba giây mà thôi.

Vả lại sau khi phản ứng được thì càng thêm không muốn động đậy.

Được người ta dùng sức ôm eo, cơ thể cậu dựa vào độ nghiêng của phi hành khí mà "Công khai" đè lên người Trầm Trì, cằm để trên bả vai Trầm Trì, có thể ngửi được khí tức độc nhất chỉ có ở Trầm Trì. Trong lòng Nghê Vũ bỗng nhiên có một ý nghĩ — phi hành khí có thể giữ nguyên độ nghiêng này mãi đến khi hạ cánh được không?

Dòng khí lưu còn chưa đi qua, nhưng quá trình xóc nảy đã giảm bớt. Trầm Trì cũng không lập tức đẩy Nghê Vũ ra, vẫn giữ tư thế cũ mà cúi người nói bên tai cậu: "Tôi làm tấm đệm cho cậu dựa vào có hài lòng không?"

Giọng nói gần trong gang tấc này khiến Nghê Vũ giật mình, cảm giác tê dại chạy từ vành tai lan xuống khắp cơ thể, nghĩ lại thì nó tựa như dòng máu từ khắc nơi chảy vào tim vậy.

Trái tim cậu đang sôi trào.

"Ah…" Nghê Vũ gượng gạo chống đỡ cơ thể đứng thẳng dậy, tay vẫn còn nắm quần áo tác chiến của Trầm Trì, "Tôi có đụng đau ngài không?"

Dáng vẻ Trầm Trì một bộ đang xem kịch vui, "Nếu như tôi nói có bị đụng đau thì cậu định làm thế nào đây?"

Tiếng động cơ vang rền xung quanh rốt cục cũng ngừng lại, phi hành khí lại bắt đầu vững vàng bay đi.

Thời gian ngắn ngủi chỉ mấy phút, bầu trời màu hoa mân côi bên ngoài cửa sổ đã sáng rực tựa một thanh kim loại bị đốt cháy — mọi thứ diễn ra thật ngắn ngủi tựa như một giấc mộng không chân thực.

Nghê Vũ tưởng là thật nên suy tư vài giây, mãi đến lúc cậu thấy ý cười trong mắt Trầm Trì mới hiểu được bản thân mình lại bị trêu đùa .

"Vốn dĩ ngài đâu có bị đụng đau." Cậu nói.

"Vậy nếu như tôi không bảo vệ cậu, không phải mặt cậu đã tiếp xúc thân mật với bức tường rồi sao, có khi còn trực tiếp lăn xuống đất cũng nên." Trầm Trì thu tay về, "Lẽ nào cậu không nên cám ơn tôi một tiếng?"

Trong lòng Nghê Vũ ngứa ngáy khó chịu, "Vậy tôi cảm ơn ngài."

"Không thành tâm gì cả."

"Thành tâm mà!"

Trầm Trì cười khẽ, sửa sang lại quần áo, né người sang một bên, ra khỏi chỗ chật chội này.

Lúc đó có một nhân viên trong đội nghiên cứu khoa học chạy tới, "Trầm Trì tiên sinh, ngài ở chỗ này à, tiến sĩ Mic tìm ngài có việc."

Trầm Trì gật đầu, để lại một câu "Đừng nhìn vào ánh sáng bên ngoài quá lâu, không tốt cho mắt", rồi đi theo nhân viên kia.

Nghê Vũ đứng nhìn khung cảnh thần kỳ bên ngoài cửa sổ một lát mới nhớ đến vấn đề va chạm lúc nãy không biết cậu có đụng trúng anh hay không.

Trầm Trì vẫn còn chưa trả lời có phải anh đến đường hầm không gian C075 là vì cậu hay không.

"Chắc mình tưởng bở rồi." Cậu lẩm bẩm: "Tên ngốc Tranh Lạc kia, tôi có bị điên mới đi tin cậu!"

Trong khoang phi hành khí, Tranh Lạc đang ngủ gà ngủ gật bỗng nhiên hắt xì bảy lần liên tiếp.

Thuần An ngồi bên cạnh cậu ta ghét bỏ liếc mắt nhìn, chậm rãi nói: "Nhân loại mấy người mỗi lần hắt xì đều mạnh như vậy à?"

Tranh Lạc lau mạnh mũi mình, "Cậu không phải là người à?"

Có lẽ Thuần An là chiến sĩ phi nhân loại nghĩ thoáng nhất trong "Sí Ưng", "Người anh em, tôi đã không còn là con người từ rất lâu rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!