Chương 18: LỜI MỜI.

Trán chạm trán, Nghê Vũ chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với bất kỳ người nào như vậy.

Cậu có một loại cảm giác rất kỳ diệu.

Lần này và lần Trầm Trì cùng cậu vượt qua đêm giải phẫu ký sinh đó hoàn toàn không giống nhau. Khi đó cậu dùng trạng thái hình thú nằm nhoài trên đùi Trầm Trì, được Trầm Trì cẩn thận xoa xoa hết lần này đến lần khác. Tay Trầm Trì dường như có một loại ma lực nào đó, có thể khiến cho cậu cảm nhận được đau đớn của mình đã được giảm bớt, nhẹ nhàng hơn một chút.

Hiện tại, cậu và Trầm Trì da thịt chạm nhau, hơi thở vững vàng đều đều của Trầm Trì phả lên mặt cậu, tương tự như thế, Trầm Trì nhất định cũng có thể cảm nhận được hô hấp gấp gáp nóng rực của cậu.

"Tiên sinh…" Mắt cậu ươn ướt, tựa như hồ nước đầy, ngay cả giọng nói cũng mềm nhũn.

"Hửm?" Trầm Trì nhẹ giọng đáp lại lời cậu.

Cậu c*̃ng không biết vì sao mình lại gọi ra mấy chữ "Tiên sinh" này, có thể là muốn biểu hiện sự cảm ơn, có thể là muốn dùng tiếng gọi này thay cho tiếng nức nở nghẹn ngào, cũng có thể chỉ vì muốn gọi Trầm Trì mà thôi.

Tình cảm đối với Trầm Trì, mới đầu là tò mò, sau đó là tán thưởng rồi biến thành ỷ lại, vào giờ phút này, lại chuyển từ ỷ lại thành quyến luyến.

Cải tạo hoa văn ký sinh chỉ có thể áp chế thú tính của người ký sinh đến mức thấp nhất, chứ không cách nào loại trừ hoàn toàn hết thú tính được, mà động vật so với con người lại càng thêm thẳng thắn, cậu ý thức được, mình thích Trầm Trì.

Không phải vì Trầm Trì dùng mạng báo săn để cứu cậu, cho cậu một cơ hội để sống, c*̃ng không phải vì Trầm Trì đã cùng cậu vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất sau giải phẫu, mà chỉ vì con người Trầm Trì.

Người đàn ông này, khi thì lãnh khốc khi thì ôn nhu khiến cậu nhìn không thấu, nhưng cậu đã lún vào rồi.

Sau khi quá trình cải tạo được tiến hành, đau đớn cũng dần dần trở nên tê dại, Trầm Trì c*̃ng đứng lên, không còn tiếp tục chạm trán với cậu nữa, thế nhưng cậu lại cảm nhận được cảm xúc vừa man mát vừa âm ấm lưu lại trên trán mình, tựa như một chiếc hôn vừa dài vừa dịu dàng vậy.

Nhưng đó không phải là hôn môi thật sự.

Trầm Trì đứng nghiêng ở phía trước cậu, cậu phải nghiêng mặt qua mới có thể nhìn thấy được đôi mắt Trầm Trì.

Tiến sĩ Bách Lộ nói: "Không bao lâu nữa sẽ hoàn thành, mỗi đường nét cải tạo đều vô cùng thuận lợi, kiên trì thêm một chút nữa."

Nghê Vũ nghe được, nhưng không có lên tiếng mà vẫn cứ nhìn Trầm Trì.

Trầm Trì hỏi: "Có chuyện muốn nói với tôi?"

"Ừm." Nghê Vũ chớp chớp mắt thay cho gật đầu, "Tiên sinh, ngài có thể đồng ý với tôi một chuyện được không?"

Trầm Trì cười, "Lúc trước thì câu hỏi nhiều, còn bây giờ là yêu cầu nhiều."

Nghê Vũ cảm thấy hình như mình lại bị cười nhạo, mà lần này cậu cũng không còn sức đâu để đi giận dỗi Trầm Trì.

"Tôi có nhiều yêu cầu lắm đấy." Cậu nói rất chậm, giọng nói c*̃ng rất nhỏ, "Ngài có đồng ý hay không?"

Trầm Trì nói: "Nói thử xem."

"Chờ khi cải tạo xong." Bỗng nhiên Nghê Vũ nói lắp, thế nhưng thú tính kia lại rục rà rục rịch nên khiến cậu không còn để ý xấu hổ nữa, "Ngài… Ngài hôn tôi một chút. ở ngay chỗ ngài vừa hôn lúc nãy ấy."

Câu này nói càng ngày càng nhỏ, đến phần sau dường như là không nghe thấy được gì.

Trầm Trì cau mày nói: "Tôi không nghe rõ."

Mặt Nghê Vũ đã đỏ bừng, mặc dù cậu là người ký sinh, nhưng mà hơn hai mươi năm trước vẫn là một con người chân chính.

Nếu như cậu vẫn còn là con người thật sự, chắc chắn cậu sẽ không nói ra được những lời như vậy.

"Ngài không nghe thấy?" Cậu liếc mắt nhìn Trầm Trì một cái.

Trầm Trì lắc đầu, lại ngồi xổm xuống lần nữa, "Giọng của cậu quá nhỏ."

Nghê Vũ hơi nhụt chí, buông mi mắt đã sớm ướt đẫm xuống, "Tôi không có nói gì hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!