Chương 16: TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ NGÀI PHẢI THẤT VỌNG!

Đột nhiên có luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ k*ch th*ch võng mạc Nghê Vũ, cậu cố gắng nhắm mắt, nước mắt sinh lý và mồ hôi đã thấm ướt hàng lông mi của cậu.

Mùi máu tanh theo hơi thở từ phổi đưa ra, cậu gian nan nuốt xuống một búng máu, cắn làn môi khô khốc, cậu vừa điều chỉnh hô hấp của mình vừa lắp ráp lại súng năng lượng.

Hai tay đang run rẩy, loại run rẩy này cậu không có cách khống chế được, đôi mắt c*̃ng sưng lên, đau xót khó chịu khiến cho cậu không thể không dừng động tác trên tay mình, cậu vươn tay che mắt lại.

Cuộc khảo hạch về độ chính xác khi bắn súng sẽ được tiến hành ngay lập tức, tay bị run, hô hấp không ổn định, nhìn không rõ là điều tối kỵ, nếu như cậu không thể điều chỉnh xong trong vòng ba phút thì tuyệt đối không có cách nào đạt được thành tích lý tưởng.

"Hô — hô — "

Lại có máu chảy ra từ trong mũi, cậu đoán mình chạy đến suy yếu là lúc bị tập kích ban đêm vừa nãy, nếu không thì sao ruột gan cậu lại khó chịu như vậy?

Cậu đè ngực mình lại, đột nhiên hít một hơi thật sâu vào phổi, thế nhưng cậu lại không cảm thấy cơ thể mình tốt lên chút nào vì có thêm dưỡng khí, mà ngược lại còn dâng lên cảm giác cực kỳ muốn được nôn.

Nơi này là chiến trường mô phỏng, hàm lượng ô

- xy trong không khí không đủ, ô nhiễm nghiêm trọng, chỗ nào cũng đều có mùi thuốc súng.

Cậu nôn khan một lúc, bắt buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại, vừa ho khan vừa tiếp tục lắp ráp súng năng lượng.

Cuộc tuyển chọn đội trưởng đội 1 của "Sí Ưng" đã tiến vào giai đoạn cuối cùng, cậu thuận lợi xông qua chém giết biến dị, chiến thuật đối kháng, đột kích nhóm nhỏ, thể năng cá nhân, tác chiến ban đêm, trình độ ngắm bắn súng năng lượng. Dù sao cũng không thể thua ở cửa khảo sát trình độ bắn súng này được!

Nếu không thì còn mặt mũi nào đi gặp Trầm Trì nữa chứ?

Ngày đó Trầm Trì đã hỏi cậu là có muốn thử làm đội trưởng không? Cậu còn cho là Trầm Trì đang nói đùa.

Có không ít anh em trong đội 1 rất xem trọng cậu, có một số người là thật lòng nghĩ cậu rất mạnh, cũng có một số người đã quên mất cậu là người ký sinh.

Người ký sinh mãnh thú và ác điểu có sức chiến đấu rất mạnh, là máy b** ch**n đ** tự nhiên, nhưng mà từ trước đến giờ "Sí Ưng" chưa từng có một vị đội trưởng người ký sinh nào.

Người ký sinh là "Người cấp thấp", là vật phẩm phụ thuộc vào con người, địa vị đó đã quyết định bọn họ chỉ có thể là cây đao được con người nắm trong tay, là sức chiến đấu mạnh nhất ở "Tiêu Ngạn", nhưng không thể trở thành lãnh đạo, dù cho chỉ là một đội trưởng của một trung đội nhỏ.

Đội trưởng kế nhiệm của các trung đội ở "Sí Ưng" đều phải trải qua cạnh tranh và sát hạch vô cùng nghiêm khắc, mỗi một người được chọn đều là tinh anh hoàn toàn xứng đáng.

Mà cái gọi là "Hoàn toàn xứng đáng" này phải có điều kiện tiên quyết là không được có những đội viên là người ký sinh.

Không phải bất cứ đội viên nào của "Sí Ưng" cũng đều có thể tham dự vào cuộc khảo hạnh cạnh tranh chức đội trưởng. Những người có thể tập trung trên chiến trường mô phỏng này vào ngày hôm nay, điều đầu tiên là bọn họ phải được các tướng lĩnh cao cấp của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đưa vào danh sách đề cử — bình thường thì sẽ có ít nhất mười người được đề cử, sau khi được đề cử rồi thì sẽ bắt đầu chiến đấu, suốt cả quá trình đều được công khai.

Trăm năm qua, chưa từng có một người ký sinh nào được đề cử cả.

Trước giờ, cấp cao trong quân đội chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ để cho người ký sinh trở thành đội trưởng.

"Tôi là người ký sinh." Nghê Vũ cảm thấy lời này của mình nghe rất buồn cười — cậu vẫn còn duy trì trạng thái hình thú, hai móng vuốt của báo săn đang đặt trên đùi Trầm Trì, vốn dĩ không cần phải cường điệu nói mình là người ký sinh làm gì.

Thế nhưng nếu như không nói thì cậu lại sợ Trầm Trì quên mất, hoặc cũng có thể chỉ là đùa mình.

"Tôi biết." Trầm Trì nói: "Cậu chỉ cần trả lời tôi là cậu có muốn làm đội trưởng hay không thôi."

Nghê Vũ yên lặng nhìn Trầm Trì thật chăm chú. Mấy phút sau, cậu dùng giọng điệu trịnh trọng chưa bao giờ có, nói: "Tôi muốn thì ngài sẽ đưa tôi vào danh sách đề cử sao?"

Khóe môi Trầm Trì khẽ nhếch, tay anh vẫn vỗ nhè nhẹ lên đầu cậu. "Còn phải xem biểu hiện của cậu đã."

Hai tháng sau, thượng tá Vinh Huân chuyển công tác, cuộc tuyển chọn đội trưởng đội 1 cũng chính thức bắt đầu.

Nghê Vũ thấy được tên mình trên bảng thông báo chung, người đề cử cậu chính là Trầm Trì.

Mặc dù trở thành quân nhân khi cậu còn rất trẻ, lúc gia nhập rồi cũng chỉ biết chiến đấu, chiến đấu và tiếp tục chiến đấu, cậu chưa từng tiếp xúc với lãnh đạo cấp cao nên không hiểu họ, thế nhưng cậu cũng biết để đưa tên mình vào danh sách đề cử không phải là một chuyện dễ dàng.

Trầm Trì không những là thiếu tướng, mà còn là con trai duy nhất của Lam Tinh phu nhân, thế nhưng ở Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng thì Trầm Trì cũng không phải là độc đoán. Đưa một người ký sinh vào danh sách đề cử, không biết Trầm Trì phải gánh thêm bao nhiêu áp lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!