Chương 15: TRƯỞNG THÀNH.

"Đóa hoa cao lãnh?" Trầm Trì chậm rãi lặp lại, dường như đang tỉ mỉ thưởng thức bốn chữ này, "Giống tôi?"

Nghê Vũ không hề có cảm thấy bản thân mình hình dung sai ở chỗ nào.

"Đóa hoa cao lãnh" trong suy nghĩ của cậu là một hình dung rất tốt đẹp, vừa cao quý vừa ngạo khí lại vừa hoa lệ, ngoại trừ thiếu tướng ra thì cậu không nghĩ người nào xứng đáng với sự ca ngợi đẹp đẽ này cả.

"Ngài cũng không cần phải khiêm tốn làm gì." Trong mắt Nghê Vũ có chút tiếc hận, "Có điều, hoa này để ở chỗ chúng ta không được bao lâu, nhiều lắm cũng chỉ được một tuần là nó sẽ tan mất. Nếu như ngài thích thì lần sau tôi lại hái về cho ngài."

Trầm Trì cũng không nói thích hay không thích mà chỉ nói: "Trong thời gian tới, chắc là mọi người sẽ không đến rừng rậm lạnh giá chấp hành nhiệm vụ nữa."

"Tôi biết." Nghê Vũ giải thích: "Ý của tôi là, nếu như ngài thích quà này, thì về sau mỗi lần tôi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ trở về sẽ hái một đóa cho ngài, cũng không nhất định là loại hoa này."

Đuôi mắt Trầm Trì hơi cong, "Cậu thật có lòng."

"Đừng khách sáo!" Nghê Vũ xua tay, "Mỗi lần tôi đi làm nhiệm vụ, ngài cũng không vuốt lông báo săn được, tôi nghĩ, dù sao cũng nên bồi thường cho ngài một chút."

Trầm Trì nói: "Cậu suy nghĩ thật chu đáo."

Nghê Vũ coi đó như một lời khen ngợi, đuôi lông mày lơ đãng run run, "Vậy ngài chờ tôi một chút, tôi đi thay quần áo đã."

Không biết là bắt đầu từ khi nào, cậu dùng từ "Thay quần áo" để nói đến việc "Biến thành hình thú", ngoài miệng thì nói "Chờ tôi" chứ thực ra là bản thân cậu đã vội không nhịn nổi.

Sau gáy thật ngứa, muốn được gãi.

"Chờ chút."

Thế mà, ngay lúc cậu chuẩn bị chạy ra ngoài thì bỗng nhiên bị Trầm Trì gọi lại.

Cậu có chút sốt ruột, "Ngài …"

Từ "Thôi nha" còn chưa kịp nói ra, thì cậu bỗng nhiên cứng ngắt, đôi con ngươi "nhanh chóng" chuyển lên trên.

Tay Trầm Trì đặt ở trên đầu cậu, đang duỗi ra vò lỗ tai báo.

Nhất thời cậu mở mắt thật to, bởi vì cậu vừa ngại ngùng muốn né tránh lại vừa cảm thấy hai lỗ tai được vò c*̃ng rất thoải mái.

Trầm Trì cười khẽ, "Vừa nãy chúng nó động đậy mấy lần, cậu không phát hiện ra sao?"

Nghê Vũ thật hết nói nổi, cậu quả thật không phát hiện ra, ngay cả việc chúng nó mọc ra lúc nào cũng không biết.

Tiếng cười của Thiếu tướng vừa nãy thật giống như đang cười nhạo cậu vậy.

Khi nhiệm vụ kết thúc, cậu liền vội vàng chạy đến tặng quà cho thiếu tướng, vậy mà lại bị cười nhạo vô tình như thế, thật quá đáng mà!

Càng quá đáng hơn chính là, dường như thiếu tướng không có ý tứ thả hai lỗ tai của cậu ra, hơn nữa khi nhìn thấy cậu ngượng ngùng lấy lòng, ý cười trong mắt càng đậm!

"Tiên sinh!" Nghê Vũ cho là mình cần phải làm ra biểu tình căm phẫn sục sôi mà đàm phán với thiếu tướng, thế nhưng cảm giác thoải mái từ lỗ tai lan ra khắp toàn thân khiến cậu không biết phải làm sao để chống đỡ, hại cho ngữ khí của cậu cũng mất đi khí thế.

"Hửm?" Trầm Trì vô cùng hứng thú hỏi.

Hai má Nghê Vũ nóng hừng hực, "Ngài… buông tôi ra trước đã. Chút nữa tôi sẽ để cho ngài… Vò thoải mái luôn!"

Thế nhưng Trầm Trì vẫn không buông tay ra, trên khóe môi anh ý cười vẫn chưa tiêu tán.

Nghê Vũ: "… Tiên sinh?"

Trong mắt Trầm Trì xoẹt qua một chút ý xấu, "Cứ biến ở đây đi."

Nghê Vũ nghĩ là mình nghe lầm, "Tôi muốn biến thành báo săn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!