Rừng rậm trên cao nguyên lạnh giá vùng biên giới phía bắc "Tiêu Ngạn".
Những khối tuyết to như đầu người có thể làm gãy cả những cành tùng, tiếng động trầm thấp vang vọng khắp nơi trên mặt đất do tuyết đập xuống. Liên tục một tháng trời tuyết lớn đổ xuống trên mảnh đất này, hết thảy sinh vật ở đây đều đã chết, thế nhưng vẫn không đủ sức để đông chết hạt giống "phấn tuyết" tàn phá khắp nơi.
Hơn nửa năm trước, một lính đánh thuê sơ ý mang cái cây xinh đẹp mỹ lệ này về căn cứ 061, những bọt khí như phấn tuyết của nó bay đi khắp nơi trong không trung, những người bị lây nhiễm sẽ nhanh chóng biến dị, căn cứ 061 cùng với hai căn cứ vùng phụ cận là 065 và 029 đều trở thành căn cứ chết.
Các nhà sinh vật học đặt tên cho loại thực vật vừa mới phát hiện này là "Phấn tuyết".
Bây giờ, tình hình dịch bệnh của phấn tuyết đã tạm thời được khống chế, một phần lớn người lây nhiễm bị biến dị đã được thanh trừ, thế nhưng công lao lớn nhất không phải thuộc về quân đội mà là khí hậu.
Vào thời điểm khí hậu xuống thấp lạnh lẽo vô cùng, phấn tuyết tạm ngừng sinh trưởng, thế nhưng một khi nhiệt độ ấm lên thì tình hình dịch bệnh có khả năng sẽ bùng phát lần nữa.
Hơn nữa, còn có dấu hiệu chứng tỏ rằng, phấn tuyết có thể làm cho động vật đã biến dị rồi biến dị thêm lần nữa, loài động vật duy nhất sống trong khu rừng rậm rạp lạnh lẽo này là Địa hầu cũng đã bị nhiễm virus.
Không ai biết trước được, biến dị hai lần sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng gì.
Nửa tháng trước, tổng bộ tác chiến quân đặc chủng đã phái đội 1 của "Sí Ưng" đi đến vùng rừng núi lạnh giá này, từ khi hành động bắt đầu đến nay đã có 281 con Địa hầu biến dị bị đánh gục, thế nhưng các đội viên vẫn không tìm được con Địa hầu biến dị hai lần nào.
Cho dù là dụ bắt hay là đánh chết Địa hầu biến dị hai lần cũng đều phải đi sâu vào rừng rậm lạnh giá, cực kỳ nguy hiểm. Cứ coi như chiến sĩ mạnh nhất vào thì cũng không chắc chắn sẽ sống sót trở ra được.
Ba ngày trước đã có một tiểu đội bốn người tách ra đi vào bên trong rừng rậm.
Đội trưởng Vinh Huân của đội 1 sở dĩ dám cho bọn họ đi vào là vì, thứ nhất là nhất định phải có người làm chuyện này, thứ hai là cả bốn người bọn họ đều là người ký sinh.
Dù cho có gặp sinh vật biến dị đi nữa thì lúc đó người ký sinh cũng có ưu thế trời sinh – bọn họ sẽ không bị lây nhiễm lần nữa.
Tất nhiên là, đối với Phấn tuyết có khả năng cảm nhiễm hai lần thì bọn họ có trở về bình an được hay không, không một ai dám đảm bảo.
Một bóng người màu trắng dùng tốc độ cực kỳ nhanh xoẹt qua khu rừng rậm, có vô số dây Huyết đằng chạy theo phía sau. Những khối tuyết vụn vỡ bay khắp nơi trên không trung mỗi khi Huyết đằng quật nhánh cây vào. Bóng người kia nhanh nhẹn đến cực điểm, nhẹ nhàng, chuẩn xác như tia chớp chạy qua các nhánh cây.
Huyết đằng không có cách nào khiến cậu bị thương, tiếng rít gào giận dữ truyền đến từ lòng đất, thân ảnh đó dường như bị tiếng rít gào kia ảnh hưởng, giật mình đứng lại trước một cành cây đang điên cuồng vung vẫy tuyết đọng trên nó.
Một dây huyết đằng to bằng cánh tay xé gió bổ tới như núi đổ, chỉ một chút nữa thôi là đầu cành cây đã đâm trúng vào thân ảnh kia, nhưng đột nhiên bóng trắng đó loáng một cái đã không còn ở chỗ cũ, ngay lúc huyết đằng bổ nhào đến, cậu nhảy lên, theo quán tính cuộn mình lăn về phía sau, một luồng ánh sáng chói mắt từ súng năng lượng b*n r*. "Oành." Một tiếng nổ lớn vang lên, sáu dây Huyết đằng đều bị nổ tung, tiếng gào thét giận dữ dưới lòng đất biến thành tiếng kêu la thảm thiết.
Chỗ Huyết đằng gãy vỡ tuôn ra nhựa cây tựa như bọt máu, tiếng sèo sèo vang lên trên mặt đất như tiếng nước sôi gặp phải băng tuyết. Nghê Vũ nhảy xuống từ trên cao, đứng ở bên trong một bãi tanh tưởi nồng nặc, mặt không đổi sắc đi về phía Huyết đằng và tuyết tiếp xúc với nhau.
Nếu như cậu đoán không lầm thì tuyết rơi xuống chỗ này đã che đi dấu vết của Địa hầu biến dị hai lần.
Ba giờ trước, cậu và ba người đồng đội khác tản ra, cậu dựa vào khứu giác nhạy bén của mình tìm đến chỗ này, vậy mà vừa mới đặt chân tới đã bị Huyết đằng tấn công.
Huyết đằng là thứ mà cậu rất quen thuộc, lúc ở căn cứ 061, cũng vì cậu bị Huyết đằng này tấn công mới bị nhiễm virus.
Nhưng lần này lại khác, lúc chúng nó đâm từ trong tuyết ra, tiếng rít gào trong không khí cực kỳ giống với tiếng gào rú của Địa hầu.
Cậu không nôn nóng chiến đấu, mà từng bước từng bước dụ dỗ Huyết đằng xuất kích, cậu còn muốn nhìn một chút, xem thứ đồ chơi này có thể đuổi được bao xa.
Sự thực đã chứng mình, chúng nó không thể sinh trưởng không ngừng nghỉ, chỗ cậu dừng lại đã là cực hạn mà Huyết đằng có thể vươn tới.
Cậu đi về phía trước, nhìn thấy có một đoạn Huyết đằng bị bắn đứt rớt xuống đất đang co giật, lại giống như một khúc nội tạng bị sưng, bị nát vậy. Cậu có cảm giác buồn nôn, đá một cước cho Huyết đằng văng ra xa.
Đi thêm một đoạn nữa, tuyết trên mặt đất bắt đầu chấn động, tựa như có thứ gì đó sắp chui ra từ mặt đất.
"Để tao giúp mày." Cậu bắt đầu chạy, tốc độ càng ngày càng nhanh, tựa như sao băng bắn về nơi có chấn động kịch liệt kia.
Ngày xưa cậu cũng có thể chạy rất nhanh, thế nhưng có nhanh như thế nào cũng không thể nhanh như bây giờ.
Là gen của báo săn giúp cậu khi bình phục rồi càng thêm mạnh mẽ.
Quái vật điều khiển Huyết đằng bị bắn hạ trên mặt đất, ngọn Huyết đằng đã bị nổ cho chia năm xẻ bảy, nhựa cây tựa máu bắn tung tóe, gốc cây còn sót lại chín cái cọc, cái nào cái đó đều thô to như cơ thể người đàn ông trưởng thành, giống như bạch tuộc sắp chết đang giãy dụa vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!