Chương 12: SÁCH.

Có Trầm Trì ở cùng, Nghê Vũ đã vượt qua được 72 giờ khó khăn nhất, mấu chốt nhất sau phẫu thuật, và trở thành một trong 70% người may mắn kia.

Ba ngày sau phẫu thuật, cậu tỉnh lại bằng hình người, điều đó có nghĩa là cậu đã trở thành người ký sinh, hoa văn ký sinh cũng mờ mờ ảo ảo xuất hiện trên tấm lưng trơn bóng của cậu.

Cơ thể cậu như được nhào nặn rồi sinh ra một lần nữa, đau đớn vẫn còn lại dư chấn, mặc dù không còn kịch liệt như lúc trước nhưng lục phủ ngũ tạng và xương cốt vẫn còn rất đau.

Cậu đứng lên, nhìn cơ thể mình sáng bừng trong gương, bỗng nhiên có cảm giác vừa xa lạ vừa kỳ diệu.

Mặt vẫn là mặt của mình, cơ thể hình như cũng vẫn là cơ thể cũ, thế nhưng những vết thương năm xưa đã biến mất, nó đã biến mất mãi mãi cùng với cơ thể bị nhiễm virus kia.

Cậu cố gắng nhớ lại một chút, phát hiện ra những ký ức này vẫn là ký ức của mình, những hình ảnh khi còn bé trong chỗ lánh nạn dưới lòng đất vẫn còn rõ như in – cậu không có cha mẹ, hoặc nói chính xác hơn một chút thì cậu không có mẹ, chỉ có cha, cậu được tạo ra từ t* c*ng nhân tạo. Từ lúc được sinh ra cậu được bồi dưỡng thành chiến sĩ giống như vô số trẻ con khác được sinh ra từ t* c*ng nhân tạo.

Cậu thử tìm kiếm ký ức của báo săn trong đầu mình. Trước lúc giải phẫu, cậu vẫn luôn khờ dại tin rằng bản thân mình cũng có thể kế thừa toàn bộ ký ức của báo săn.

Cũng không biết vì sao cậu lại có ý nghĩ như vậy, chắc là vì cậu có tâm tư muốn âm thầm nhìn trộm Trầm Trì đi.

Mà bây giờ thì cậu tiếc nuối phát hiện ra ký ức của báo săn cũng không vì dung hợp gen mà chuyển qua cho cậu.

Bác sĩ đến, sau khi kiểm tra hoa văn ký sinh xong thì mừng rỡ như điên, "Cậu là người có hoa văn ký sinh xuất hiện sớm nhất trong tất cả những bệnh nhân mà tôi từng phẫu thuật đấy!"

Nghê Vũ mặc quần áo màu trắng dành cho bệnh nhân, tay chân lạnh lẽo lộ hết ra ngoài. Cậu vẫn luôn cảm thấy loại quần áo này y như vải liệm vậy.

"Hoa văn ký sinh xuất hiện càng sớm thì chứng tỏ quá trình dung hợp gien đã thành công vượt mức mong đợi."

Cậu hỏi: "Bác sĩ, điều đó có nghĩa là tôi sẽ sớm trở lại đơn vị đúng không?"

Vẻ mặt bác sĩ bỗng nghiêm túc trở lại, "Cậu có để ý đến sự khác thường trong giọng nói của mình không?"

Nghê Vũ gật đầu.

Lúc vừa mới nói chuyện cậu đã phát hiện ra, cổ họng của mình rất khó chịu, giọng nói này cũng không phải là giọng nói trước đây của cậu, có vẻ thô ráp hơn rất nhiều.

Bác sĩ nói: "Cổ họng cậu khó chịu là bởi vì cậu vẫn chưa thích ứng được hình người của mình."

Mí mắt Nghê Vụ giật giật.

Cậu đã dùng cơ thể con người sống 22 năm qua, giờ lại bị nói "Vẫn chưa thích ứng được hình người."

Bác sĩ giải thích: "Ở thời kỳ khôi phục sau phẫu thuật, cậu không thể duy trì hình dạng con người trong một thời gian dài, cũng không thể tự do biến đổi từ người sang thú hay ngược lại. Phần lớn thời gian trong ngày cậu chỉ có thể sống dưới hình thú để ổn định vượt qua thời kỳ bài xích này."

Mặc dù bác sĩ không nói, thế nhưng Nghê Vũ cũng có thể nhận ra, lúc cậu duy trì hình người, chưa được bao lâu đã thấy mệt lắm rồi, thế nhưng khi biến thành hình thú thì cảm giác mệt mỏi đó lại biến mất.

"Vậy phải mất bao lâu tôi mới có thể bình thường trở lại?"

"Với tình huống của cậu, nếu tình hình lạc quan thì chỉ cần ba tháng." Bác sĩ cười rộ lên, "Lại quan sát thêm ba ngày nữa là cậu có thể xuất viện được rồi."

Xuất viện…..

Lúc này Nghê Vũ mới ý thức được một vấn đề nghiêm trọng.

Trước khi giải phẫu cậu ở nhà Trầm Trì, mà trước khi bị nhiễm virus thì cậu vẫn ở trong ký túc xá "Sí Ưng".

Ở căn cứ 003, cậu không có một nơi nào của riêng mình cả.

Sau khi xuất viện cậu có thể đi đâu đây?

Không thể trở về "Sí Ưng" ngay được, mặc dù cậu đã trở thành người ký sinh, thế nhưng cậu cũng có lòng tự trọng, nhất định không thể để cho động đội nhìn thấy tình trạng mệt mỏi rồi biến thành báo được. Mà Trầm Trì có thể thu lưu cậu lần nữa không?

Cậu biết, sau khi giải phẫu Trầm Trì đã ở bên cạnh mình. Lúc đó cậu nhìn không thấy, nghe không rõ, thế nhưng cảm giác được Trầm Trì vỗ về lại rất rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!