Chương 11: GIẢI PHẪU.

Từ khi giải phẫu ký sinh phát triển đến nay đã không còn tồn tại "sự cố giải phẫu" nữa, thế nhưng tỷ lệ thành công vẫn chỉ có 70%.

Nguyên nhân cái chết của 30% còn lại là không thể dung hợp gen sau khi phẫu thuật, mặc dù trên lý thuyết thì gen bọn họ và vật dẫn rất phù hợp.

Dùng cách đơn giản dễ hiểu hơn để nói thì chính là – bọn họ hơi bị xui xẻo.

Dù cho trình độ khoa học có phát triển ra sao thì cũng không có cách nào giải quyết vấn đề này được. Mọi người không thể không để cho tự nhiên định đoạt.

Cũng giống như 400 năm trước virus đột nhiên xuất hiện vậy.

Mệnh của một phần nhân loại rất tốt, không bị lây nhiễm. Tìm hiểu nguyên nhân thì được biết, gen của bọn họ rất mạnh, có sức đề kháng mạnh hơn bình thường rất nhiều. Thế nhưng 90% nhân loại còn lại thì không được tốt số như thế.

Dường như tất cả những người bị lây nhiễm đang chuẩn bị tiến hành giải phẫu ký sinh đều khẩn trương, bởi vì bọn họ có thể lấy thân phận người ký sinh sống tiếp được hay không còn cần phải xem xem vận khí của họ tốt hay là xấu.

Thế nhưng Nghê Vũ lại cực kỳ bình tĩnh, mà loại bình tĩnh này không phải là không có chút bất an nào.

Sự bất an của cậu là sự áy náy với báo săn và không muốn từ bỏ.

Thời gian ở chung thật ngắn ngủi, nhưng cậu biết mình rất thích nhóc con thông minh lanh lợi này.

Dường như báo săn không biết sắp phát sinh chuyện gì, sáng ra còn nằm trên cỏ đợi cậu, khi thấy cậu xuất hiện liền bày ra tư thế chuẩn bị chạy – vì thường ngày vào giờ này bọn họ đang điên cuồng chạy đua trên bãi cỏ.

Sau này, những ngày như thế sẽ không bao giờ còn nữa.

Nghê Vũ ngồi xổm trên mặt đất, mắt cũng đã rơm rớm.

Cậu vươn hai tay, lần đầu tiên ôm báo săn dịu dàng như vậy, mặt cậu chôn trong đám lông ngắn ngủn mà sáng bóng của nó.

Báo săn hoang mang mà gầm nhẹ một tiếng, đợi đến lúc cậu buông nó ra, nó lấy hai móng vuốt của mình vỗ vào mặt cậu.

"Xin lỗi mày." Nghê Vũ nói.

Báo săn nghiêng đầu, đôi con ngươi tròn xoe, đồng tử vàng óng giống hệt hai viên đá quý.

Cuối cùng, Nghê Vũ cúi đầu hôn lên trán nó một cái, cậu nói vô cùng trịnh trọng: "Tao sẽ sống, mày cũng vậy nhé!"

Trước khi phẫu thuật, người bị lây nhiễm và vật dẫn phải tách ra. Lúc nhân viên y tế đến mang báo săn đi, Nghê Vũ đứng lặng yên nhìn nó, nhìn mãi cho đến khi không còn nhìn thấy được nữa mới thôi.

Mãi đến khi cửa phòng phẫu thuật đóng lại Nghê Vũ vẫn không thấy bóng dáng Trầm Trì đâu.

Không đến sao?

Nghê Vũ nghĩ.

Cậu được tiêm thuốc mê, ý thức nhanh chóng mơ hồ, trước lúc hoàn toàn mất đi ý thức, Nghê Vũ còn đang nghĩ, anh không đến từ biệt với nó sao?

Nguyên lý của giải phẫu ký sinh là, tách ý thức của nguyên chủ ra, sau đó cấy lên vật dẫn, rồi thông qua quá trình thích ứng phức tạp làm cho hai bộ gen hoàn toàn dung hợp với nhau.

Người ký sinh sẽ có hai hình thức tồn tại, Đó là hình thú và hình người.

Cuộc giải phẫu được tiến hành từ sáng sớm đến buổi chiều mới xong, báo săn chết đi còn Nghê Vũ thì ký sinh trên cơ thể nó.

"Thế nào rồi?" Trầm Trì hỏi.

"Rất thành công." Mặc dù nói thế nhưng trên khuôn mặt bác sĩ vẫn còn đầy lo lắng, "Dù cho có giải phẫu thành công trăm phần trăm thì cuối cùng vẫn phải xem vận may của cậu ấy thế nào mới biết được có thể sống sót hay không."

Trầm Trì gật đầu, không nói gì thêm nữa.

Đêm ngày đầu tiên phẫu thuật, Nghê Vũ tỉnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!