Sau đó Nghê Vũ nghĩ lại, cậu xấu hổ đến mức cả người nổi lên một tầng da gà.
Bây giờ cậu không phải là người ký sinh có hình thú báo săn, cũng không phải là báo săn thật sự, lại càng không phải là sủng vật thiếu tướng nuôi, vậy mà lúc thiếu tướng đưa tay ra sao cậu lại có thể đặt tay mình vào chứ – ahhh, đem tay của mình – đặt lên đó làm chi vậy?
Chẳng trách Trầm Trì lại cười.
Đó rõ ràng là cười nhạo cậu còn gì! Cười cậu là con người mà làm ra những hành động chỉ có báo mới làm!
Giận quá đi mà!
Nhưng xấu hổ thì xấu hổ, giận thì giận, chứ Nghê Vũ cũng không có dừng việc bắt chước báo săn lại.
Chuyện đặt tay vào lòng bàn tay thì người làm thấy có hơi kỳ quái, nhưng sau này khi cậu trở thành người ký sinh, lúc biến thành hình thú cũng không có gì kỳ hết.
Đây là Nghê Vũ tự thuyết phục bản thân mình.
Thời gian Trầm Trì ở nhà cũng không nhiều, chỉ trở về vào buổi tối, thỉnh thoảng còn không về nhà. Nghê Vũ ở lại đó rất an phận, chưa bao giờ bước đến lầu hai, bình thường thì cậu ở trong phòng mình hoặc là cùng chơi với báo săn.
Khí hậu ở căn cứ 003 đã được con người điều khiển, từ xưa đến nay bầu trời lúc nào cũng trong xanh nắng ấm, khác hoàn toàn với những nơi mà Nghê Vũ đến để thi hành nhiệm vụ.
Một người một báo nằm trên bãi cỏ, Nghê Vũ xoa xoa lỗ tai báo săn, lẩm bẩm, "Ngoại trừ việc đáp móng vuốt ra thì thiếu tướng còn thích mày làm cái gì nữa?"
Báo săn thoải mái híp mắt, hai chân sau của nó cũng cào cào trên mặt đất theo tần xuất Nghê Vũ xoa tai mình.
"Thôi vậy, có nói mày cũng không hiểu." Nghê Vũ nói.
Lúc này cậu cũng đã quen với việc nói chuyện với báo săn, trong biệt thự này ngoài thiếu tướng ra thì không còn người nào khác, nói chuyện với quản gia AI còn không bằng thủ thỉ với báo săn.
Báo săn ngẩng đầu, tựa hồ như vô cùng bất mãn với câu "Có nói mày cũng không hiểu" kia.
Đôi mắt màu vàng óng của nó nhìn chằm chằm vào Nghê Vũ, còn cố tình nhe răng nanh ra.
Nghê Vũ hỏi: "Muốn đánh nhau à?"
Báo săn rầm rì, lấy đầu mình củng tay Nghê Vũ một cái.
Đang lúc Nghê Vũ cho là nó muốn được gãi ngứa thì báo săn bỗng nhiên lè lưỡi l**m l**m lên tay cậu.
Sau đó lại ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn Nghê Vũ chằm chằm như lúc nãy.
Nghê Vũ theo bản năng rụt tay về, trên ngón tay và mu bàn tay cậu ướt nhẹp.
Cậu cũng không thích bị báo l**m, đưa tay lên mũi ngửi một cái, Nghê Vũ ghét bỏ nhìn báo săn, "Toàn là nước miếng của mày!"
Không nghĩ tới báo săn lại đến gần, tiếp tục l**m nữa.
"Mày đừng có được voi đòi tiên nha!" Nghê Vũ không cho nó l**m nữa, làm bộ đẩy đẩy nó ra.
Có lẽ từ nhỏ đến giờ báo săn luôn được nuông chiều, chỉ có thể dỗ dành chứ không được làm trái ý nó. Nghê Vũ đẩy hai lần, nó liền giận, giương nanh múa vuốt nhào lên, đè vị tinh anh của "Sí Ưng" xuống đất, không cho l**m là không được.
Cổ Nghê Vũ bị l**m một cái, sau đó là hai má. Cảm giác bị mãnh thú trét nước miếng đầy mặt không được tốt cho lắm, nhưng khi Nghê Vũ nghĩ đến đối phương là vật dẫn của mình thì mềm lòng nhân nhượng.
Báo săn chỉ chơi đùa một chút rồi thôi, sau đó ngồi nghiêm túc gầm gừ một tiếng với Nghê Vũ.
Nghê Vũ: "Hả?"
Cậu quả thật không hiểu tiếng gầm gừ đó có nghĩa là gì.
Báo săn không nhịn được mà quẫy đuôi. Tiếp đó lại dùng đầu lưỡi cuốn ngón tay cậu lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!