15.
Hôm sau, Triệu Hành Giản dẫn ta đến Thái học báo danh, không ngờ lại vướng vào một phen rắc rối.
Thái học chia làm bốn viện lớn: Thiên – Địa – Huyền – Hoàng, mỗi viện lại đem học sinh phân chia thành mấy khu.
Sau khi xem thư tiến cử, vị chấp sự dẫn ta đến Địa Cửu Trai để đăng ký, Triệu Hành Giản thì thuộc Địa Tam Trai.
Vì nha hoàn không được vào Thái học, nên hộp đựng bút mực của ta đều do Triệu Hành Giản xách hộ. Hắn chẳng hề than nặng, còn vừa đi vừa giới thiệu phong cảnh nơi đây.
Mới vài ngày thôi mà đã như thông thuộc cả ngọn ngành Thái học.
"Tan học ta dẫn ngươi đi dạo hiệu sách, hiệu sách ở Kinh thành lớn hơn ở Thanh Thủy hương nhiều."
Ta thầm nghĩ: cần gì hắn nói, ta ở đây mười chín năm còn lạ gì. Dù vậy, ngoài miệng vẫn ngọt như mía lùi:
"Vâng, cảm tạ sư huynh!"
Hai chúng ta vừa nói vừa cười, men theo hành lang uốn lượn. Ta vừa bước chân trái ra thì chợt nghe bên tai có tiếng gió vù vù.
Chưa kịp phản ứng, Triệu Hành Giản đã chắn trước mặt ta.
Bốp! — một tiếng rõ to.
Hắn khẽ rên một tiếng, suýt thì ngã ngửa. Một quả cầu mây lăn lông lốc trên đất.
Dưới hành lang, năm sáu công tử áo gấm cười rộ cả lên.
"Ôi, Triệu đại tài tử, xin lỗi nha, không thấy ngươi đứng đó!"
Người nói là một gã béo, cười sặc sụa như thể đắc ý lắm.
Ta cau mày, liếc xéo đám người kia, rồi vội kiểm tra thương tích của Triệu Hành Giản.
Cầu mây đánh thẳng vào xương gò má hắn, vùng da ấy đã bắt đầu sưng đỏ, có khi còn bầm tím.
Ta bảo hắn cúi xuống, lục trong túi đeo bên người ra thuốc tiêu bầm rồi nhẹ tay thoa lên.
"Chắc đau lắm, bôi cái này sẽ đỡ hơn chút."
Hắn nhíu mày vì đau nhưng ánh mắt vẫn mang ý cười:
Không đau.
Lúc này, đám gây chuyện cũng đã tiến lại gần. Tên béo lên tiếng:
"Đại tài tử, đưa quả cầu cho tụi ta đi."
Ta vừa nhìn rõ gương mặt của kẻ đó thì thầm kêu xui rồi. Không ai khác chính là Vương Minh, tên tiểu bá vương nổi tiếng.
Hắn là con trai của Tĩnh Vương, là kẻ chẳng học hành gì, lại còn háo sắc.
Năm đó trong yến hoa thưởng của công chúa, Tạ Thính Trúc được mời, có dẫn ta theo. Lúc nam nữ phân bàn, ta có uống chút rượu, ra ao xem sen.
Không biết từ đâu, Vương Minh xuất hiện, khăng khăng nói ta là nha hoàn của hắn, còn toan kéo ta đi.
Bọn nha hoàn giải thích, Tạ Thính Trúc cũng vừa tới. Khi ấy chàng chỉ mới là thám hoa mới đỗ, không có chỗ dựa, Vương Minh chẳng coi ai ra gì, còn dám nói:
"Mỹ nhân trong thiên hạ đều giống nhau, nhận nhầm cũng thường thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!