Chương 153: Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận (3) - HẾT

Ngoại truyện: Hoán đổi thân phận - Ngài có thấy vừa mới vô truyện, ngài đã bị thu vào hậu cung làm nam sủng rất kỳ quặc không?"

Cao Lãng sờ vầng trán nóng ran của Nguyên Hi, trong lòng thầm giật mình. Còn Nguyên Hi lúc này thì đã yên lặng, nhắm mắt nằm im, chẳng động đậy cũng chẳng kêu la, nếu không phải hơi thở vẫn còn nặng nề và dồn dập, Cao Lãng suýt tưởng y đã ngủ say.

Được hoàng đế khẩn triệu, thái y đến cũng nhanh. Đây vốn không phải bệnh lớn, bắt mạch kê đơn chỉ mất chừng một khắc đồng hồ. 

Cao Lãng thở phào nhẹ nhõm, rồi liền sai người đi sắc thuốc. Thái y lau mồ hôi trán, bẩm với hắn: "Khởi bẩm bệ hạ, Nguyên công tử vốn đang thể yếu, lại dùng chút thuốc có tác dụng gợi dục, mới khiến bệnh cũ tái phát. Uống thuốc tĩnh dưỡng một thời gian sẽ ổn, chỉ là..."

Ông ta ngập ngừng, thấy sắc mặt Cao Lãng không đổi, chẳng có vẻ gì là giận dữ hay xấu hổ, mới dám nói tiếp: "Thời gian sắp tới... e là không thể hầu hạ bệ hạ được."

Cao Lãng câm nín, chẳng nói nên lời, còn Nguyên Hi thì nằm đó tựa như cá chết, nghe vậy chỉ liếc ông ta một cái đầy bất mãn.

"Được rồi, còn điều gì cần lưu ý nữa không?" Cao Lãng hỏi.

Thái y đáp: "Cũng không có nhiều kiêng kỵ, chỉ là những loại thuốc dễ khiến cảm xúc kích động thì tuyệt đối không dùng được nữa. Hơn nữa, Nguyên công tử vốn có bệnh khí nghịch, bình thường cũng nên hạn chế nổi giận..."

"Ngươi đang bảo ta tính tình xấu đấy à?" Nguyên Hi đầu óc vẫn còn ong ong hỗn loạn, chỉ nghe lọt mỗi câu cuối. Vốn đã bực bội, lại bị kẻ khác nói thế, lập tức buột miệng.

Cao Lãng ngẩn ra rồi cười khẽ, vội bảo: "Thôi, lui hết đi."

Câu phản vấn ấy khiến thái y toát mồ hôi lạnh, nghe hoàng đế lên tiếng, vội hành lễ cáo lui.

Cao Lãng ngồi lại bên giường, bất đắc dĩ nói: "Xem ra ngươi thật sự..."

Tính tình xấu.

Cao Lãng nghĩ, nếu mình nói hết câu đó ra, e rằng người này sẽ càng nổi giận hơn. Thế là quyết định nuốt lại.

"Là trẫm sơ suất." Cao Lãng chuyển sang đề tài khác.

Mấy ngày trước, Cao Lãng cùng y đắp chung một chăn, tìm đủ mọi đề tài để trò chuyện với đối phương. Nguyên Hi luôn mãi giữ thái độ lạnh nhạt, đáp chẳng ồ thì ừm, Cao Lãng còn nghĩ người này thật khó gần, nói gì cũng như đẩy người ta ra xa ngàn dặm.

Giờ ngẫm lại... Nguyên Hi thật ra không phải không muốn đáp lại hắn, mà là bị hành hạ đến chẳng đáp nổi.

Nguyên Hi phát bệnh xong, giờ đã đỡ nhiều, nghe vậy mở mắt, nghi hoặc nói: "Thì ra là thần hiểu lầm bệ hạ."

Cao Lãng cũng không giận, chỉ bảo: "Trẫm đã nói bảo vệ ngươi, thì sẽ không nhục mạ ngươi, càng không âm thầm làm khó ngươi. Ngươi... ngươi lẽ ra nên nói sớm."

Nguyên Hi thấy buồn cười, nếu bảo đây là Cao Lãng cố ý, thì thực sự quá vô lý. Y đáng lẽ phải nghĩ ra sớm mới đúng, vậy mà lại tự dưng chắc chắn đó là do hắn sắp đặt, còn cố chấp không chịu nói.

Tự cười mình vài tiếng, y nói: "Đa tạ bệ hạ... thần nghỉ ngơi đây."

Uống thuốc xong, Nguyên Hi mơ mơ màng màng, nhắm mắt là ngủ.

Cao Lãng thân thể thì mệt, nhưng đầu óc lại bị một phen như vậy quấy nhiễu, chẳng còn vương chút buồn ngủ nào, nằm bên cạnh lắng nghe hơi thở y dần đều đặn, chẳng hay từ lúc nào cũng chìm vào giấc mộng.....

"Bệ hạ! Bệ hạ!"

Nguyên Hi mơ hồ nghe có tiếng gọi gì đó, trong giấc mộng đầy rẫy những suy nghĩ hỗn loạn, ban đầu chẳng thể tập trung, dần dần giọng nói ấy trở nên rõ nét hơn, kéo suy nghĩ đang trôi nổi của Nguyên Hi trở về.

Nguyên Hi nghe rõ tiếng gọi ấy, chỉ thấy kỳ quặc.

Xưng hô "bệ hạ", vốn chẳng phải dùng để gọi mình, vậy sao lại có cảm giác tiếng ấy chính là đang gọi mình?

"Bệ hạ! Nghe thấy không? Nghe thấy rồi chứ? Thần là Ngọc Châu nè! Trương Uyển Nghi!"

"Ngọc Châu... Uyển Nghi?" Nguyên Hi giật mình tỉnh giấc.

Chuyện gì vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!