Sự thật chứng minh rằng cuộc đời là để bị vả mặt.
Ban đầu, Hứa Thư cứ tưởng phản ứng nghén của mình sẽ không nghiêm trọng lắm, ai ngờ lại nôn đến mức sống dở chết dở.
Cô còn tưởng ngoài chuyện nôn ra thì sẽ không gặp mấy triệu chứng thai kỳ khác nhưng sự thật chứng minh rằng, cái gì nên có thì cô chẳng trốn được cái nào cả.
Mang thai được hai tháng, ngoài việc dạ dày khó chịu, Hứa Thư còn bị rối loạn cảm xúc nghiêm trọng.
Cô bắt đầu buồn ngủ liên tục, buổi sáng dậy rất vất vả, trong đầu lẩm bẩm cả trăm lần câu "mình là người đi làm" mới miễn cưỡng bò ra khỏi giường, nhưng vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng, vô thức chạy ngay vào nhà vệ sinh để nôn khan.
Buổi sáng là thời điểm dễ buồn nôn nhất, mà cô thì gần như không ăn được gì, chỉ có thể khan giọng nôn không dừng.
Một bàn tay dài thon vuốt dọc lưng cô, rồi đưa ly nước sạch tới sát môi.
Hứa Thư nhận lấy ly nước do Phó Minh Tùy đưa, vừa vịn vào tay anh để đứng dậy, sống mũi cô đã đỏ lên vì phản ứng sinh lý quá mạnh.
Không phải tủi thân, mà là thật sự rất khó chịu…
Nhìn gương mặt cô gầy đi rõ rệt chỉ trong vòng một tháng, tim Phó Minh Tùy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến khó thở.
Nhưng anh lại không thể để lộ quá nhiều cảm xúc tiêu cực trước mặt cô.
Cô đang rất khó chịu, còn anh là chỗ dựa của cô, tất nhiên không thể để bản thân rối loạn.
Phó Minh Tùy biết có rất nhiều phụ nữ khi mang thai sẽ có phản ứng mạnh như vậy, nhưng giống như kim không chích vào mình thì không biết đau, trước kia anh chỉ "biết" vậy thôi.
Còn bây giờ, khi tận mắt chứng kiến bộ dạng của Hứa Thư trong suốt thời gian mang thai, lần đầu tiên anh có chút hối hận…
Tại sao lại để cô mang thai sớm như vậy?
Anh thì không còn trẻ, nhưng Hứa Thư vẫn còn rất trẻ, cô hoàn toàn không cần thiết phải chịu đựng điều này sớm như vậy.
Hơn nữa, sau khi sinh con, cuộc sống chắc chắn cũng không thể yên bình được.
Việc hai người chuẩn bị mang thai trước kia, suy cho cùng, là quá vội vàng và quá ích kỷ.
"Không sao đâu, có lẽ phản ứng nghén mạnh như vậy là do di truyền."
Hứa Thư nhìn thấy Phó Minh Tùy lặng lẽ cau mày, dường như đoán được anh đang nghĩ gì.
Cô súc miệng xong rồi cố gắng nở nụ cười, an ủi:
"Mẹ em từng nói hồi mang thai em cũng như thế, ba tháng đầu nôn không dứt, sau đó vì không hấp thu đủ dinh dưỡng phải vào viện truyền dịch. Mẹ còn bảo khi em ở trong bụng là đã bắt đầu "hành hạ" rồi đấy."
Con gái thường thừa hưởng rất nhiều đặc điểm từ mẹ. Mẹ cô ngày xưa vẫn bình an sinh cô ra, nên Hứa Thư biết, dù hiện tại có khó chịu đến đâu, thì cuối cùng cô cũng sẽ đón được đứa con của mình một cách suôn sẻ.
Phó Minh Tùy chẳng còn gì để nói, chỉ có thể cúi người ôm cô vào lòng, nhẹ giọng thở dài:
"Vất vả cho em rồi."
Anh đã tính đến chuyện sẽ xin nghỉ phép một tháng cho Hứa Thư, ít nhất là để cô vượt qua giai đoạn thai nghén nghiêm trọng này.
Nhưng Hứa Thư kiên quyết từ chối, trên đời này có hàng triệu người mang thai, có mấy ai mới mang thai đã xin nghỉ phép không đi làm?
Đúng là hiện tại Hứa Thư không thiếu tiền, hoàn toàn có thể nghỉ làm một tháng để nghỉ ngơi.
Nhưng con người một khi đã quen với việc dễ dàng "tha thứ cho bản thân", đi đường tắt, thì ngay cả ý chí cũng sẽ nhanh chóng bị mài mòn.
Cô là giáo viên, ngoài việc chuyên môn cần vững vàng, cô còn học được nhiều tinh thần từ những "môn triết học bắt buộc" trong nghề, nên càng hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!