Chương 81: Phản ứng khi mang thai.

Hứa Thư nói muốn đến bệnh viện, điều này khiến Phó Minh Luân hoảng sợ không ít. Suốt cả quãng đường, anh ta lo lắng bất an, không nhịn được mà hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng người bên cạnh lại ngồi yên lặng trên ghế phụ, không có ý định trả lời.

Vì vậy anh ta cũng chỉ đành im lặng theo.

Đến bệnh viện, Phó Minh Luân cũng xuống xe theo. Khi thấy Hứa Thư lấy số thứ tự ở khoa phụ sản, anh ta sững sờ một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo là niềm vui mừng trào dâng một cách tự nhiên.

"Chị dâu." Phó Minh Luân kích động hỏi:

"Chị và anh ba là… có tin vui rồi ạ?"

"Vẫn chưa biết." Hứa Thư mỉm cười, trong lòng như có nai con nhảy loạn, cả người vừa bất an vừa mong chờ, căng thẳng đến mức không kìm được cắn nhẹ môi dưới.

Cô nói khẽ:

"Phải đi kiểm tra mới biết được…"

"Tôi đoán nhất định sẽ là tin tốt." Phó Minh Luân nhìn ra được sự căng thẳng của cô, liền mỉm cười an ủi:

"Chút nữa là biết kết quả thôi mà."

"Ừm, tôi đi kiểm tra đây." Hứa Thư cầm giấy khám bệnh, chuẩn bị vào phòng CT. Cô cúi mắt nhìn chiếc túi xách đang cầm, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Phó Minh Luân đã rất biết điều mà đưa tay nhận lấy:

"Chị dâu, chị vào đi, để tôi cầm giúp." Anh ta chủ động nói.

Loại chuyện nhỏ như vậy Hứa Thư cũng không từ chối, chỉ mỉm cười rồi xoay người đi vào phòng chụp CT để kiểm tra.

Phó Minh Luân ngồi chờ trên chiếc ghế dài ngoài phòng khám, bỗng cảm thấy tình huống này có chút kỳ quặc.

Vợ của anh ba đang kiểm tra trong bệnh viện, lại là kiểu kiểm tra xem có mang thai hay không, mà anh ta lại là người ngồi đây chờ điều này là thế nào chứ?

Nghe qua… rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Đặc biệt là anh ba của anh ta là người cực kỳ hay ghen.

Phó Minh Luân càng nghĩ càng thấy không ổn, dứt khoát gọi cho Phó Minh Tùy một cú điện thoại.

Đợi gọi xong, anh ta mới yên tâm tiếp tục ngồi chờ.

Thời gian kiểm tra không lâu, chủ yếu là quá trình chờ kết quả hơi mất thời gian.

Khi Hứa Thư đi ra, hai người ngồi cùng trên chiếc ghế dài ngoài phòng khám, cả hai nhìn nhau không nói một lời, cảm giác như mỗi giây trôi qua đều bị kéo dài vô tận.

Cho đến khi Phó Minh Tùy từ trong thang máy chạy ra.

Khoảnh khắc đột ngột ấy, giữa không gian yên tĩnh, như đánh tan một loại cảm xúc chìm đắm, khiến cả hai người lập tức quay đầu nhìn về phía anh.

Hứa Thư hơi trợn tròn mắt, có chút không thể tin được. Nhưng còn chưa kịp mở miệng hỏi, Phó Minh Tùy đã bước nhanh đến trước mặt cô, nắm lấy vai cô quan sát từ trên xuống dưới một lượt:

"Em không sao chứ?"

"…Em thì có thể có chuyện gì được?" Cô khó hiểu hỏi lại.

"Nếu không sao thì sao lại đến bệnh viện?"

Câu này tuy là hỏi Hứa Thư, nhưng ánh mắt hơi nheo lại của Phó Minh Tùy lại nhìn về phía Phó Minh Luân, thái độ không mấy thân thiện.

Rõ ràng, ai là người để lộ địa điểm bệnh viện khỏi cần nói cũng biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!