Vài tuần trước, Hứa Thư vì rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới đi đánh mạt chược với Dư Biểu và mấy người bạn.
Mạt chược là thứ rất dễ khiến người ta nghiện, nhiều người đã chơi là gắn bó cả đời, giống như ăn cơm uống nước, chẳng thấy chán bao giờ.
Hứa Thư tất nhiên không đến mức nghiện như vậy, nhưng trong khoảng thời gian đó cô chơi khá thường xuyên, nên ít nhiều cũng có phần "nghiện nhẹ".
Đặc biệt là cô tính toán giỏi, nên thường thắng nhiều thua ít.
Không tránh khỏi việc hình thành thói quen "ra khỏi nhà từ sáng sớm, tối mới về".
Dù sao thì Phó Minh Tùy thường đi làm suốt cả ngày, không có nhiều thời gian ở bên cô, nên cô coi đó như một cách để giải khuây.
Có lúc chơi quá đà, còn tiện thể ăn tối với Dư Biểu và mấy người nữa…
Hứa Thư nghĩ đơn giản là như thế, nhưng rất nhanh sau đó cô nhận ra sự không hài lòng của Phó Minh Tùy.
Vợ mình ngày nào cũng tụ tập đánh mạt chược với người khác, giờ giấc chẳng khác gì đi làm từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối, thậm chí có khi còn không về nhà ăn cơm, ai mà chịu nổi chứ?
Người bình thường còn khó chấp nhận nổi, huống hồ gì là một người đàn ông kiêu ngạo như Phó Minh Tùy.
Anh nhanh chóng tìm ra cách để giải quyết.
Nhưng cách giải quyết của Phó Minh Tùy không khiến người ta khó chịu hay mất mặt, ngược lại… còn rất cao tay.
Anh trực tiếp mang một bàn mạt chược đặt ngay trong nhà, tiện thể tìm cho Hứa Thư vài người bạn cùng chơi, điểm chung của họ là đều là nữ giới, lại còn là những quý cô danh tiếng trong giới thương nhân.
Họ tụ tập lại, so với đánh mạt chược thì dường như còn cố tìm cách lấy lòng Hứa Thư nhiều hơn.
Vài ngày sau, cô liền tự mình cai được cơn nghiện đánh bài nho nhỏ kia…
Phó Minh Tùy không bao giờ bộc lộ sự bất mãn một cách trực tiếp, nhưng anh luôn có cách khiến người ta tự nhận ra rằng: "anh không vui", thật đúng là thâm sâu khó lường! Hứa Thư tức tối nghĩ.
Kết quả là, lần này tiếp xúc với Phó Minh Luân, dù là cùng nhau ra ngoài chơi, làm người mẫu để vẽ tranh, hay đi xem nhà cùng nhau, Phó Minh Tùy cũng không tỏ thái độ bất mãn gì cả.
Dù Phó Minh Luân là họ hàng, thì anh ta vẫn là đàn ông mà.
Sau khi ý thức được điều này, Hứa Thư có chút không vui, dù chỉ một chút thôi, vì cô không còn ở cái tuổi trẻ con phải trông chờ người ta ghen tuông mới cảm thấy mình có giá trị nữa rồi.
Chỉ là… cô đơn thuần không hiểu nổi lần này sự "khoan dung" của Phó Minh Tùy mà thôi.
Nếu nói là vì Phó Minh Luân là "người thân" thì trước kia Dư Biểu, Thẩm Dục và những người khác chẳng phải cũng là bạn bè quen biết nhiều năm với anh sao?
Nhưng Hứa Thư cũng không quá bận tâm suy nghĩ mấy chuyện kiểu đó với kiểu chuyện này, cô hoàn toàn có thể hỏi thẳng luôn cho rồi.
Kết quả là, khi đối mặt với sự thắc mắc của vợ, Phó Minh Tùy hơi ngẩn ra, giữa hàng lông mày hiếm khi hiện lên chút vẻ không được tự nhiên.
Nhìn kỹ lại, giống như là… xấu hổ.
Chuyện này lại khiến Phó Minh Tùy cảm thấy xấu hổ sao? Hứa Thư càng thêm tò mò.
"Anh nói đi mà~ nói đi mà~" – cô níu tay áo Phó Minh Tùy, làm nũng: "Chuyện gì mà không thể nói chứ?"
"Cũng không hẳn là không thể… chỉ là…" – Anh ngừng một lát, hạ giọng nói:
"Liên quan đến chuyện riêng tư của Minh Luân."
"Chuyện riêng tư?" – Hứa Thư ngẩn người.
"Ừ, cũng không tính là scandal gì… chỉ là vấn đề lựa chọn cá nhân thôi." – Phó Minh Tùy tìm cách nói giảm nói tránh:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!