Hôm sau, từ sáng sớm Hứa Thư đã chuẩn bị quà để đến thăm nhà cô ruột là Hứa My.
Hứa My là em gái duy nhất của bố cô – Hứa Minh Hoa, cũng là người thân còn giữ liên lạc không nhiều sau khi bố mẹ cô lần lượt qua đời.
Dù số lần liên lạc không nhiều, nhưng ít ra vẫn còn tình cảm họ hàng.
Hứa My thấy Hứa Thư đến thăm, ánh mắt thanh tú bình thản:
"Đến rồi à".
"Dạ vâng, cô ạ." Hứa Thư nở nụ cười tiêu chuẩn, có chút khách sáo nhưng vẫn nhẹ nhàng đủ ấm áp.
Cô mang theo món quà bước vào, nhẹ giọng hỏi:
"Dạo này cô vẫn khỏe chứ ạ?"
"Vẫn vậy thôi." Hứa My nhận quà, bất đắc dĩ thở dài:
"Thằng em họ của cháu học hành không ra gì, trường cũng chẳng tốt, ra trường rồi đến một công việc tử tế cũng không có."
Hứa Thư chỉ mỉm cười, không đáp.
Nếu Hứa My ám chỉ chuyện tiền bạc, cô có thể giúp đôi chút. Nhưng nếu là chuyện sắp xếp công việc, cô không thể.
Thấy Hứa Thư im lặng, Hứa My cũng không nói gì thêm, gọi cô ra bàn ăn:
"Chồng của cô và Triệu Thiệu đi làm rồi."
Bà mang hai bát cháo ra:
"Ăn sáng với cô nhé."
Hứa Thư :"Dạ vâng."
Khi ăn, Hứa My lại nhắc đến chuyện của Triệu Thiệu.
Bà đặc biệt quan tâm đến đứa con trai duy nhất này, trong lời nói luôn không giấu được sự lo lắng và oán trách, từ công việc đến chuyện tình cảm của Triệu Thiệu.
"Giờ con gái ai cũng có tiêu chuẩn cao, không xe không nhà ai chịu theo nó chứ."
Hứa My thở dài:
"Chỉ tiếc là cô và dượng cháu đều là công nhân bình thường, không có nền tảng gì ở Giang Thành để lo cho nó một khoản đặt cọc mua nhà."
Hứa Thư vẫn mỉm cười nghe, đợi Hứa My nói xong, mới lấy thẻ ngân hàng từ túi xách đưa cho bà.
"Cô à, cái này cháu gửi cô."
Cô nhẹ giọng:
"Cháu để dành được chút tiền sau khi đi làm, không nhiều, nhưng cũng giúp được phần nào."
Hứa My vốn đã chờ mong câu này, nhưng khi thật sự nghe thấy, trong lòng lại có chút ngại ngùng.
"Cái này, cái này không ổn lắm đâu." Bà ngập ngừng từ chối: "Cháu mới đi làm chưa được bao lâu, chắc cũng không tiết kiệm được nhiều…"
"Cô à, cô cứ cầm lấy đi." – Hứa Thư mỉm cười: "Cháu luôn biết ơn cô và dượng đã nuôi nấng cháu hồi cấp ba."
Hứa My ngẩn ra, rồi cũng suy nghĩ thấy đúng là như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!