Hôm nay ra ngoài từ sớm, Hứa Thư chỉ tiện tay dùng sợi dây buộc tóc trên cổ tay để buộc tạm tóc lên, cũng chẳng hề trang điểm cầu kỳ.
Khi phần dây cột phía sau mũ bảo hiểm vô tình mắc vào tóc cô thực ra trong lòng có chút khó chịu.
Cứ như một dạng rối loạn cưỡng chế nhẹ, cô cực kỳ chú trọng đến sự "gọn gàng". Từ đầu đến chân, huống hồ hiện giờ còn đang cưỡi ngựa, dưới ánh mắt của bao người, đương nhiên không thể qua loa.
Hứa Thư khẽ chau mày, tháo mũ bảo hiểm ra và nhảy xuống ngựa một cách dứt khoát. Một tay cô chỉnh lại đai yên ngựa, tay còn lại đưa lên tháo mớ tóc rối.
Vừa cúi người nhặt dây buộc tóc, cô đã nhanh nhạy cảm nhận được có ánh nhìn dừng lại trên người mình. Từ trước đến nay cô luôn mẫn cảm với những ánh mắt lén lút như thế, theo bản năng liếc sang hướng ấy.
Trên chiếc ghế dài cạnh bãi cỏ, một người đàn ông cao ráo đang ngồi chống tay lên đầu gối, nhìn cô cười cợt mà không nói gì.
Nhận ra ánh nhìn của Hứa Thư thậm chí anh ta còn cười tươi hơn, chính là người đàn ông vừa trò chuyện với cô ở quầy lễ tân.
Hứa Thư chẳng buồn để ý, thu lại ánh nhìn, đứng dậy cột lại tóc rồi đi vào trong.
Cặp đôi Uý Duyệt và Tô Cáo đang cùng nhau cưỡi một con ngựa đang rất tình cảm nên cô cũng khéo léo mà không làm phiền đến họ.
Bụng đã đói meo, Hứa Thư một mình lên tầng bảy tìm nhà hàng để ăn.
Nhà hàng ở tầng bảy với hệ thống cửa kính thủy tinh trong suốt, nội thất xa hoa hiện đại, vừa tinh tế vừa có chút phô trương. Ngồi bên cửa sổ ăn uống, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, sẽ có cảm giác như đang lơ lửng giữa tầng mây.
Hứa Thư cầm ly uống một ngụm nước chanh. Vì nước lạnh, nên ly thủy tinh đọng lại chút hơi sương. Cô khẽ cúi đầu, ánh mắt dài mi nhàn nhạt đảo qua bóng dáng cao lớn phía bên ngoài cửa kính.
Cô lập tức buông ly xuống.
Sao lại có Phó Minh Tuỳ ở đây?
Vị trí cô ngồi ngay cạnh cửa sổ, đối diện với hướng thang máy. Dù cách nhau chục mét thì cô cũng có thể nhận ra.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Phó Minh Tuỳ vốn đang cúi đầu xem điện thoại, ngước mắt lên, nhìn thẳng về phía cô.
Anh có vóc dáng cao ráo, chỉ hơi cúi đầu, dáng vẻ như một thân trúc xanh, ánh mắt cũng lạnh lùng.
Hứa Thư không thể giả vờ như không thấy. Dù gì Phó Minh Tuỳ bây giờ cũng là "nửa cấp trên" của cô.
Cô gắng đè nén cảm giác lúng túng, đứng dậy vẫy tay chào:
"Chào Phó tổng, thật trùng hợp."
Hứa Thư khẽ cười, vừa nói vừa cố gắng giữ bình tĩnh.
Sớm biết sẽ chạm mặt ở đây, lẽ ra cô nên ăn diện một chút.
Phó Minh Tuỳ chỉ lạnh nhạt nhìn cô bằng ánh mắt hơi xa cách, hờ hững "ừ" một tiếng.
Anh nhận ra cô có phần lúng túng, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.
Đã quen với chuyện người khác tỏ ra căng thẳng khi đối diện mình, lâu dần anh cũng chẳng bận tâm.
Dù bản thân anh luôn tự cho là người dễ gần, nhưng có lẽ khi đối mặt với cấp dưới, cảm giác áp lực vẫn khó mà xua tan.
Và anh cũng không ép buộc ai phải thoải mái.
Vẻ bình thản của Phó Minh Tuỳ khiến Hứa Thư nhẹ nhõm phần nào.
Thấy anh ngồi ở khu ghế VIP trong góc nhà hàng, trông như đang chờ người, cô hơi nhướn mày hỏi:
"Phó tổng, anh đến đây chơi với bạn à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!