Sau khi nhìn nhau khoảng hai giây, Phó Minh Tuỳ liền quay người rời khỏi khu vực văn phòng.
Tim Hứa Thư khẽ thắt lại vô thức bước theo.
Hành động thường nhanh hơn suy nghĩ, đến khi cô kịp nhận ra mình đang làm gì, thì đã đi theo Phó Minh Tuỳ được khoảng hơn chục mét.
Hai người trước sau cùng đến một phòng trà không có ai.
Phó Minh Tuỳ thấy cô đi theo thì đứng lại, nghiêng người sang một bên để lấy máy pha cà phê.
"Phó… Phó tổng." Hứa Thư lúng túng đổi cách gọi từ "Phó tổng" sang, nhẹ giọng hỏi: "Lúc nãy đồng nghiệp của tôi nói những lời đó…"
Phó Minh Tuỳ lạnh nhạt đáp: "Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng."
Hứa Thư ngượng ngùng im lặng nhưng chỉ trong chớp mắt, cô lại ngẩng đôi mắt sáng, nhìn thẳng vào anh không chớp:
"Nhưng Phó tổng không giống người sẽ tự mình xuống phòng trà dưới lầu để pha cà phê."
Văn phòng tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất, các tiện nghi gì cũng đều đầy đủ, cho dù anh có xuống kiểm tra thì cũng đâu thể tới đây được?
Rõ ràng… anh biết cô đang đi theo phía sau nên mới đến đây.
Ánh mắt của Phó Minh Tuỳ sâu thẳm, khi nhìn người khác luôn tạo cảm giác áp lực "áp đảo".
Ánh nhìn như lưới nhện tinh vi, tưởng chừng có thể siết lấy tim gan, khiến người bị nhìn cảm thấy nghẹt thở.
Nhưng đúng lúc Hứa Thư sắp không chịu nổi nữa, anh lại mỉm cười.
Tai Hứa Thư đỏ bừng, mắt cụp xuống không dám nhìn anh.
"Tôi, tôi chỉ muốn nói…" Giọng cô lí nhí: "Cảm ơn anh."
"Cô Hứa." Phó Minh Tuỳ đương nhiên biết cô đang cảm ơn vì điều gì, giọng trầm thấp mang theo chút tán thưởng:
"Cô rất nhạy bén, cũng rất thông minh."
Quan trọng hơn là…cũng rất can đảm.
Tim Hứa Thư đập rất nhanh, nhưng trong lòng vẫn còn điều thắc mắc.
"Thật ra mấy ngày nay, đúng là tôi có thân thiết hơn với Enzo." Cô liếc nhìn anh: "Phó tổng không lo lắng sao?"
Phó Minh Tuỳ khẽ cười: "Có gì đáng lo đâu."
Hoàn toàn là vẻ thản nhiên như chẳng liên quan gì đến mình, như thể cho dù người thực sự bị vu oan có là người quen anh thì cũng chẳng hề gì, chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
"Tôi đơn thuần ghét những người đâm sau lưng người khác" Phó Minh Tuỳ cúi đầu: "Chỉ là mấy người ở Đông Dương nhìn có vẻ nội bộ mâu thuẫn."
Cũng vì những "mâu thuẫn nội bộ" đó, mới khiến họ đến nỗi bị đưa đến trước mặt anh.
Hứa Thư hiểu anh đang nói gì, khuôn mặt không kìm được mà đỏ lên: "Xin lỗi, Phó tổng, tôi…"
"Không cần xin lỗi, một cô gái ưu tú bị theo đuổi, bị hiểu lầm, bị ghen ghét… đều là chuyện rất bình thường." Phó Minh Tuỳ lại mỉm cười:
"Chỉ là tốt nhất đừng có lần sau."
Dù sao anh cũng không phải là người luôn đứng ra giải quyết vấn đề cho những người trẻ tuổi.
Anh nói xong liền quay người rời khỏi phòng trà, bóng dáng cao lớn đi xa dần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!