Từ Giang Thành lái xe đến nội thành Hoài Thị mất gần tám tiếng, Phó Minh Tùy không dùng tài xế, mà tự mình lái xe đi.
Suốt chặng đường anh đi đường cao tốc, chỉ dừng lại một lần ở trạm nghỉ, hầu như không nghỉ ngơi gì, cơ bản là đi với tốc độ nhanh nhất để đến Hoài Thị.
Cô giáo kia không nói cho anh lịch trình của Hứa Thư, ý thức bảo vệ quyền riêng tư rất cao. Là anh nhờ Giản Tiết tìm cách khác để tra được thông tin.
Hứa Thư đến Đại học Ngoại ngữ Hoài Thị để trao đổi học thuật, có hai buổi thuyết giảng, dự kiến công tác khoảng năm sáu ngày.
Còn những việc khác… Giản Tiết làm việc từ trước đến nay luôn đáng tin, thậm chí còn tra được cả địa điểm khách sạn mà Đại học Giang Thành sắp xếp cho giảng viên đi công tác.
Suốt quãng đường lái xe đến đó, tâm trạng của Phó Minh Tùy dần dần từ nôn nóng trở nên bình tĩnh lại.
Anh đang nghiêm túc suy nghĩ xem mối quan hệ giữa anh và Hứa Thư nên xử lý như thế nào.
Cô rõ ràng là thích anh, nhưng từ đầu đến cuối lại chưa từng nói ra điều đó, cho đến bây giờ bị hiểu lầm mới dùng chiếc áo sơ mi để ám chỉ anh… Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây?
Phó Minh Tùy là người từng trải nhưng kinh nghiệm tình cảm lại rất ít. Tuy không đến mức hoàn toàn không hiểu gì, nhưng đối với sự mềm mỏng và nhạy cảm của con gái, anh thật sự không biết phải nắm bắt mức độ như thế nào cho đúng.
Ví dụ như bây giờ, liệu anh có thể mặt dày nói với Hứa Thư rằng: "Anh biết em thích anh rồi, anh đã hiểu lầm em, chúng ta làm lành đi."
So với một lời xin lỗi, câu nói đó giống như một mệnh lệnh hơn.
Nước đóng băng ba thước chẳng phải trong một ngày mà thành, những vết nứt giữa anh và Hứa Thư cũng không phải một sớm một chiều tích tụ mà thành.
Giờ đã biết cô sớm đã thích mình, thì những vết rạn đó lại càng khó hàn gắn hơn.
Thử nghĩ mà xem, nếu là mình thích một người đến mức sẵn sàng ký hợp đồng tiền hôn nhân, sau kết hôn lặng lẽ hy sinh, thậm chí vì người đó mà thay đổi sở thích… rồi còn bị hiểu lầm — Phó Minh Tùy cảm thấy bản thân thực sự không ra gì.
Dù cho lúc đầu anh không biết tấm lòng của Hứa Thư, nhưng đó không phải là cái cớ có thể tự bào chữa.
Ban đầu không biết, nhưng chẳng lẽ sau khi kết hôn lại không cảm nhận được sự cố gắng và chân thành của cô đối với cuộc hôn nhân này sao?
Vẫn là câu nói đó — anh quá tự phụ. Trong lòng anh vốn cho rằng Hứa Thư là kiểu người ngoan ngoãn nghe lời, sự hy sinh của cô là điều hiển nhiên… Bây giờ bị cô đòi ly hôn, cũng là đáng đời.
Cứ như vậy, trong tâm trạng rối rắm, Phó Minh Tùy lái xe đến Hoài Thị.
Từ chạng vạng đến nửa đêm, anh đã đến nơi. Anh biết số phòng của Hứa Thư, nhưng không đến quấy rầy mà thuê một phòng khác trong cùng khách sạn để nghỉ lại.
Suốt dọc đường, điện thoại của Phó Minh Tùy gần như không ngừng đổ chuông, nhưng anh không nhận bất kỳ cuộc nào.
Rõ ràng, trong giai đoạn nhạy cảm mà ai cũng đang dõi theo nhất cử nhất động của anh, việc anh đột ngột đến một thành phố khác là điều khó hiểu, thậm chí có thể gây ra hỗn loạn…
Nhưng con người, có lẽ cũng phải có lúc điên cuồng một lần.
Cả đêm ấy Phó Minh Tùy gần như không ngủ, vào khách sạn liền kết nối với Giản Tiết để xử lý một số tài liệu quan trọng của công ty.
Đến khi hoàn hồn lại, bầu trời ngoài cửa sổ đã sáng lên một màu trắng bạc.
Lái xe tám tiếng, lại thức trắng một đêm, Phó Minh Tùy đi vào phòng tắm, nhìn vào gương… không khỏi bật cười.
Anh hiếm khi nào trông tiều tụy như vậy, bây giờ… tròng mắt đỏ ngầu, tơ máu giăng khắp.
Anh vô thức định với lấy lọ thuốc nhỏ mắt, nhưng rồi lại nghĩ đến điều gì đó, chân vừa nhấc lên liền khựng lại.
Sau đó, anh cũng không cạo râu, đặt dao cạo sang một bên.
Khi cánh cửa phòng nơi Hứa Thư đang ở bị gõ, cô đang trong phòng tắm rửa mặt.
Hôm nay là cuối tuần, cô không phải đến Đại học Hoài Thị nghe giảng cùng mọi người, nên cũng dậy muộn hơn thường ngày một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!