Có lẽ là vì đội ngũ của Goldman quá phiền phức nên Phó Minh Tuỳ tranh thủ thời gian rảnh đến tham dự cuộc họp.
Anh đến rất sớm, khi còn rất ít người, trong phòng họp chỉ có những người đặc biệt đến sớm như Dung Dã và Hứa Thư, đang chuẩn bị cho công việc cần sự tập trung cao độ cả ngày.
Công việc phiên dịch vốn dĩ là một công việc đòi hỏi phải đi trước một bước.
Thấy Phó Minh Tuỳ xuất hiện, hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía anh.
Hứa Thư nhìn tay đang nắm chặt của Dung Dã, theo bản năng nhỏ giọng nhắc:
"Phó tổng." Dung Dã phản ứng nhanh, vội vàng lịch sự chào: "Chào Phó tổng."
"Ừm." Phó Minh Tuỳ mỉm cười nhẹ, không nói gì, rồi ngồi vào chỗ đối diện.
…
Dung Dã và Hứa Thư cảm thấy áp lực mà họ phải chịu lúc này thật sự mạnh mẽ.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng chìm vào công việc.
Họ không tán gẫu chuyện phiếm hay nịnh nọt lãnh đạo, trong môi trường công sở, hành vi như vậy thật ra rất dễ gây phản cảm.
Cuộc họp kết thúc, Enzo mới chậm rãi bước vào.
Ông ta cầm một ly trà bạc hà nóng và trà sữa sánh đặc, vừa bước vào, căn phòng họp lớn liền tràn ngập mùi thơm béo ngậy của sữa và bạc hà.
Hứa Thư nhạy bén chú ý thấy lông mày của Phó Minh Tuỳ khẽ động một cái.
"Phó tổng?" Enzo thấy Phó Minh Tuỳ, rất vui vẻ bước đến: "Khó gặp quá nhỉ."
Ông ta gần đây mới học vài câu tiếng Trung vừa có chút màu sắc liền muốn bày trò còn thêm vài câu chả giống ai.
Phó Minh Tuỳ nhếch môi cười, lịch sự chuyển chủ đề bằng tiếng Ý, né tránh câu chuyện.
Giọng nói trầm thấp của anh, mang theo âm điệu nuốt âm đặc trưng của tiếng Ý, phát ra từ đầu lưỡi lại khiến người ta thấy bất ngờ là rất dễ nghe.
Hứa Thư chớp mắt, có chút ngạc nhiên khi Phó Minh Tuỳ nói được tiếng Ý.
Anh biết nhiều ngôn ngữ của các quốc gia khác nhau, điều đó cũng không lạ.
Nói ra… thật sự rất dễ nghe.
Cô cười mím chi, giấu đi cảm xúc dường như là một chút "kiêu hãnh", khóe môi khẽ cong lên không kiểm soát được.
Thuận theo tầm nhìn thấp xuống, Hứa Thư chú ý thấy trên tay áo của Enzo hôm nay có logo màu lam nhạt của S.S. C logo Napoli.
Cô chớp mắt và một ý tưởng loé lên trong đầu.
Mười phút sau, Hứa Thư sắp xếp xong bản báo cáo danh sách cần phiên dịch hôm nay rồi nộp lên.
Trước đây đều là giao cho Kiều Việt để anh ta duyệt, nhưng hôm nay ông chủ lại có mặt, tất nhiên trực tiếp đưa cho anh ấy là được.
Hứa Thư bước đi vững vàng trên đôi giày cao gót mảnh, bước chân ổn định, đi đến vị trí phía trước nơi Phó Minh Tuỳ và Enzo đang ngồi.
Cô nhẹ nhàng đặt tập tài liệu xuống.
"Viola." Enzo gọi cô lại, giọng nói còn mang theo vài phần uể oải: "Trưa nay cô có thể đưa tôi đi ăn món Trung nổi tiếng nào không? Tôi không muốn ăn cơm văn phòng nữa."
Chỉ nói ba chữ "cơm văn phòng", mà lại có chút ủy khuất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!