Phó Minh Tùy không hiểu Hứa Thư muốn biểu đạt thái độ gì, nhưng anh vẫn mang chiếc áo sơ mi ấy về.
Chỉ là, bắt anh mặc "quần áo của đàn ông khác" thực sự khiến anh thấy khó chịu đến cực điểm. Dù đã mang về, anh cũng chỉ tiện tay ném nó lên ghế sô pha, không hề có ý định chạm vào.
Hứa Thư nói đó là size của anh… rốt cuộc có ý gì?
Cuộc sống đôi khi như một cơn sóng liên hoàn, chuyện phiền phức cứ nối tiếp mà đến.
Hiện tại Phó Minh Tùy đang như bị vây đánh từ mọi phía, không chỉ quan hệ với Hứa Thư rối ren, mà ở trong Tập đoàn Cảnh Huy cũng có một đống người phản đối việc anh thanh lọc cấp cao.
Thậm chí, cả Bạch Dung và Phó Khôn Lộc cũng vậy.
Có lẽ càng lớn tuổi, người ta lại càng coi trọng chuyện "gia đình sum vầy". Bạch Dung gọi điện cho anh mấy lần, khuyên can đều là vì chuyện của Phó Khôn Trầm.
Phó Minh Tùy lười đối phó, bà đành chuyển chủ đề:
"Đúng rồi, dạo này Thư Thư thế nào rồi? Mẹ gọi cho nó mãi mà không được."
Anh siết chặt điện thoại, giọng nhạt nhẽo:
"Vẫn ổn."
Sau đó bổ sung:
"Đừng gọi cho cô ấy nữa, dạo này… bên trường bận lắm."
Thực ra Bạch Dung cũng không quá bận tâm đến Hứa Thư, chỉ là tìm đề tài để nói. Hỏi xong rồi thì lại nhanh chóng chuyển chủ đề về công việc trong công ty.
Phó Minh Tùy có phần mất kiên nhẫn, cố kìm lửa giận:
"Chuyện đó mẹ đừng lo nữa."
"Sao mà không lo chứ? Cả nhà bác con suốt ngày tới đây gây chuyện…" – Bạch Dung thở dài –
"Minh Tùy à, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, thật sự không chịu nổi mấy chuyện rối rắm này nữa đâu."
Lúc này, anh chỉ muốn nói:
"Mẹ và bố đi du lịch đâu đó một thời gian đi, đừng để tâm mấy chuyện phiền phức này nữa."
Bình thường, Phó Minh Tùy sẽ khuyên bà vài câu, nhưng lần này chỉ lạnh nhạt.
Bạch Dung im lặng vài giây, biết lần này con trai mình sẽ không nương tay nữa.
Bà chỉ có thể thở dài rồi cúp máy.
Ánh mắt Phó Minh Tùy lại rơi lên chiếc áo sơ mi bị ném trên ghế sô pha, đôi mắt tối sầm lại.
Đến trưa, Giản Tiết tới nhà, vừa báo cáo tình hình công ty vừa mang cơm đến cho anh.
"Dạo này toàn bộ công việc đều do Tổng Giám đốc Nghiêu xử lý, Tổng Giám đốc Trầm cũng đến làm loạn mấy lần nhưng rồi cũng không có kết quả." – Giản Tiết tóm gọn tình hình –
"Tổng Giám đốc Trầm cảm thấy gần đây anh tinh thần sa sút, đang có ý định liên kết với một số cổ đông ở tổng bộ để luận tội anh, nói anh độc đoán chuyên quyền…"
"Tổng giám đốc Nghiêu có vẻ như không kiểm soát được tình hình."
"Chính là cần ông ta không kiểm soát được." Phó Minh Tùy cười lạnh: "Để bọn họ tưởng rằng tôi thật sự không can thiệp gì nữa, nhân cơ hội này mà giở trò."
Anh càng "im lặng" lâu, càng có thể tận dụng cơ hội này để xem ai là kẻ không chịu được mà lộ mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!