Chương 48: Phó tổng, áo sơ mi là kích cỡ của anh.

Phó Minh Tùy lẽo đẽo theo sau Hứa Thư và đồng nghiệp nam kia, cứ thế mặt dày bám theo tới tận nhà ăn.

Trong lúc đi, Hứa Thư đã nhắn tin WeChat bảo anh rời đi. Anh chỉ trả lời một câu: "Anh có chuyện muốn nói." Rồi vẫn cố chấp đi theo.

Nam đồng nghiệp cảm thấy như bị kim châm vào lưng, cả người không thoải mái.

Anh ta không ngốc, tất nhiên nhận ra mối quan hệ giữa Hứa Thư và người đàn ông phía sau không đơn giản.

Tới gần nhà ăn, anh ta liền lấy cớ rút lui.

Hứa Thư quay đầu lại, nhìn anh với vẻ bất đắc dĩ:

"Sao anh lại theo tôi đến tận đây?"

"Thật sự có chuyện muốn nói. Mình nói chuyện một lát đi." — Phó Minh Tùy mỉm cười nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: "Nhưng trước tiên, em ăn cơm đã."

Hứa Thư mím môi, vẫn chưa chịu nhượng bộ:

"Tôi đã nói là tôi muốn một tuần để bình tĩnh lại."

Đã là giờ nghỉ trưa, cũng là lúc ăn cơm.

"Thư Thư." Phó Minh Tùy hạ giọng "Dù sao em cũng nên cho anh một cơ hội để xin lỗi."

Hứa Thư hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh:

"Anh tới là để xin lỗi sao?"

Phó Minh Tùy gật đầu khẽ: "Ừm."

Hứa Thư suy nghĩ một chút, rồi nói:

"Vậy thì ăn cơm trước đi."

Phó Minh Tùy mỉm cười, rất ngoan ngoãn đi theo cô.

Cô dùng thẻ ăn quẹt mua hai phần cơm rất bình thường, trong nhà ăn đông nghịt người tìm một góc yên tĩnh ngồi đối diện nhau.

Phó Minh Tùy mấy ngày nay gần như không ăn uống tử tế, bụng rỗng không, lại uống không ít rượu, lý ra phải rất đói.

Nhưng trong môi trường ồn ào, không quá sạch sẽ thế này, thật sự khó mà nuốt nổi.

Anh cố ăn một chút, rồi đặt đũa xuống.

Hứa Thư lơ đãng quan sát anh, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt đầy hàm ý.

Cô không bảo anh ăn thêm gì, chỉ tự mình ăn hết phần cơm trước mặt.

Sau bữa ăn, Hứa Thư dẫn Phó Minh Tùy từ nhà ăn trở về ký túc xá của cô.

Ký túc xá dành cho giảng viên do Đại học Giang Thành sắp xếp nằm gần trường, tiện cho việc nghỉ ngơi buổi trưa, phần lớn đều là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách với nội thất đơn giản. Điều kiện có thể nói là "khá tốt".

Nhưng khi Hứa Thư liếc thấy đôi mày dài của anh hơi nhíu lại, cô đoán rằng môi trường nơi này trong mắt anh, e là chẳng khác gì "khu nghèo khó".

"Ngồi đi." Hứa Thư chỉ vào chiếc sofa nhỏ trong phòng khách, quay người tháo mái tóc đuôi ngựa của mình ra.

Đây là thói quen nhỏ mỗi khi cô nghỉ ngơi, thả lỏng da đầu, mái tóc dài như thác nước xõa xuống, buông tới tận eo.

Phó Minh Tùy lúc này rất biết nghe lời, ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc sofa thấp bé, nhưng với đôi chân dài của anh, ngồi như vậy thật có phần gò bó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!