Không biết có phải vì lý do "mèo rụng lông vì nhớ" mà bị thuyết phục hay không, Hứa Thư cuối cùng vẫn theo Phó Minh Tùy lên xe trở về nhà.
Trên đường đi, cô không quên nhấn mạnh: "Tôi chỉ về để xem Lại Lại thôi."
Về nhà rồi cũng không có nghĩa là sẽ ở lại.
Phó Minh Tùy liếc sang nhìn cô một cái, sự hờn dỗi của cô không hề che giấu, viết rõ rành rành trên mặt, bày tỏ sự bất mãn một cách chói mắt…
Dễ thương thì có dễ thương, nhưng cũng thật khiến người ta giận.
Anh khẽ nhếch môi cười, không nói gì.
Về mấy ngày vừa rồi tại sao không có tin tức, anh đã đi đâu, suy nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa hai người, Phó Minh Tùy không giải thích bất kỳ điều gì.
Anh chỉ đơn giản là đón cô lên xe, chỉ có vậy.
Trên đường lái xe về nhà, anh như một cái bình kín miệng, không hé một lời.
Thấy vậy Hứa Thư càng bực, dứt khoát cũng không nói nữa, quay đầu sang chỗ khác, nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.
Khoảng cách từ trường về nhà không xa, chỉ một lát là đến nơi, cô có muốn giả vờ ngủ cũng không được bao lâu.
Xe chạy vào bãi đỗ, Phó Minh Tùy xuống xe, vòng qua mở cửa giúp Hứa Thư, định nắm tay cô, nhưng cô lại nhẹ nhàng tránh đi.
Ánh mắt Phó Minh Tùy trầm xuống, lặng lẽ thu tay về.
Hai người không nói câu nào, vào thang máy, Phó Minh Tùy đứng sau cô, nhìn bờ vai mảnh mai gầy guộc của cô, môi khẽ mím lại.
Về đến nhà, việc đầu tiên Hứa Thư làm là định thay thức ăn cho Lại Lại, thay nước sạch và dọn khay cát.
Nhưng khi mở khay cát ra, cô phát hiện mọi thứ đều sạch sẽ tinh tươm.
Cô sững sờ, theo phản xạ quay sang nhìn Phó Minh Tùy đang đứng cạnh.
Anh cụp mắt, bên môi không biết có phải đang nở một nụ cười: "Em chắc là chỉ về để giải quyết sinh hoạt cho Lại Lại rồi đi sao?"
Nếu cô định làm xong việc rồi bỏ đi, thì anh đành ra tay trước, không để cô còn việc gì để làm.
Hứa Thư mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót pha lẫn ngọt ngào.
Cô cứng miệng: "Tất nhiên là phải đi."
Nhưng nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu: "Anh có chuyện gì muốn nói không?"
Nếu Phó Minh Tùy gọi cô về rồi lại không nói gì… thì Hứa Thư thật sự muốn nổi đóa.
Nhưng anh lại chỉ mỉm cười, dáng vẻ vẫn chẳng vội gì để nói.
So với mấy ngày trước lúc chia tay, ánh mắt anh giờ đã không còn cái vẻ xa cách lạnh nhạt, cũng không biết đang nghĩ gì.
Hai người lặng lẽ đối diện nhau trong im lặng, câu đầu tiên Phó Minh Tùy mở miệng hỏi lại là: "Cậu con trai lúc nãy là ai? Nhìn cũng trẻ lắm."
Hứa Thư không hiểu anh hỏi cái này làm gì, buồn bực đáp: "Chỉ là một sinh viên thôi."
"Là sinh viên… nhưng thật ra tuổi cũng xấp xỉ em rồi." Anh dường như có chút nghi hoặc hỏi: "Hồi đi học, em không từng thích ai sao?"
"…Em nói rồi là không có." Họ đã từng kể hết chuyện quá khứ với nhau rồi mà.
Hứa Thư bị thái độ khó đoán của anh làm cho mệt mỏi, bực bội nói: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!