Chương 44: Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi.

Tối hôm đó, Hứa Thư mang theo chăn gối sang phòng phụ để ngủ.

Cô đưa ra một lý do rất hợp lý: sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Phó Minh Tùy, người đã bận rộn mấy ngày liền và rất mệt, nên chủ động muốn ngủ phòng khác để tạo điều kiện nghỉ ngơi tốt hơn cho anh.

Nhưng giọng điệu âm dương quái khí, lên bổng xuống trầm như thế, nếu anh không nghe ra thì mới là lạ.

"Thư Thư" Phó Minh Tùy bất lực đến mức bật cười, ngón tay thon dài ấn ấn huyệt thái dương:

"Đừng làm loạn nữa."

"Em không làm loạn. Em thực sự muốn ngủ ở phòng bên cạnh," Hứa Thư nghiêm túc nói,

"Vì mấy hôm nay giấc ngủ của em không tốt, cứ trở mình, nửa đêm lại thức giấc. Anh nên nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một mình là phù hợp nhất."

Vừa nói, cô vừa ôm lấy chăn gối chuẩn bị rời đi.

Phó Minh Tùy nhíu mày, bước nhanh vài bước chắn trước mặt cô.

"Có chuyện gì thì nói thẳng ra." Giọng anh trầm xuống, mang theo chút không vui:

"Tại sao đột nhiên lại không vui nữa?"

Thấy chưa? Anh ngay cả lý do cũng không biết.

Hứa Thư muốn bật cười, không biết là người đàn ông thông minh này thật sự không hiểu, hay là đơn giản chỉ lười nghĩ đến cảm xúc của cô.

Phó Minh Tùy nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, cố gắng nén giận, dịu giọng dỗ dành:

"Là vì chuyện bức ảnh bị chụp sao? Không nói với em ngay từ đầu, đúng là lỗi của anh."

Hứa Thư im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng nói:

"Thật ra là em cảm thấy tâm trạng không tốt. Phó Minh Tùy, em chỉ muốn ở một mình, nghĩ một chút."

"Anh nghỉ ngơi đi, trông anh thật sự rất mệt rồi."

Anh mệt mỏi đến thế còn phải để ý đến cảm xúc của cô, nhưng lại chẳng quan tâm đến điều cốt lõi, điều này khiến Hứa Thư vừa thấy xót xa, vừa bất lực.

Không để anh nói thêm, cô cứng rắn gỡ từng ngón tay thon dài của anh đang nắm lấy cổ tay cô ra, rồi quay lưng rời khỏi phòng ngủ chính.

Nằm trên chiếc giường lạnh lẽo của phòng ngủ phụ, nơi đã lâu không có ai ở, Hứa Thư quấn chặt mình trong chăn, đôi mắt sáng mở to nhìn trần nhà.

Nhìn lâu, mắt bắt đầu thấy cay cay.

Có những lúc, cô cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Phó Minh Tùy đã bước vào một giai đoạn bế tắc rất "đặc biệt".

Nhìn bề ngoài thì mọi thứ vẫn tốt đẹp, Phó Minh Tùy có vẻ rất quan tâm đến cô, cần cô, biết dỗ dành cô… Nhưng Hứa Thư dần nhận ra: thực ra không phải vậy.

Có lẽ vì anh đã ở vị trí cao quá lâu, dù bản chất anh vẫn là người ôn hòa, lịch thiệp, biết tôn trọng cô, nhưng trong nhiều chuyện, anh vẫn quen tự mình quyết định.

Ví dụ như việc giúp Triệu Thiệu sắp xếp công việc, hay như chuyện xảy ra hôm nay…

Phó Minh Tùy có thể nghĩ rằng:

"Giúp Triệu Thiệu tìm việc chỉ là chuyện nhỏ, tiện tay là xong, còn giúp cô gỡ bỏ tâm sự, không cần phải hỏi ý kiến cô."

Anh cũng nghĩ rằng:

"Chuyện tiệc rượu có phụ nữ tham gia là chuyện bình thường, bị chụp hình chỉ là ngoài ý muốn, cô nên có tâm lý chuẩn bị, nên hiểu và thông cảm, vậy nên cũng không cần giải thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!