Đến ngày mùng bảy, Phó Minh Tùy mới từ Phàn Thành quay về.
Anh ở đó gần mười ngày, đám lãnh đạo cấp cao mà anh muốn dọn dẹp đã bị gạt bỏ gần hết, chỉ còn lại mấy tâm phúc của Phó Khôn Trầm mà đếm trên đầu ngón tay, chẳng thể gây ra sóng gió gì.
"Vất vả rồi." Hứa Thư múc cho anh một bát canh sườn, nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh mà cảm thấy xót xa: "Sao anh nhìn gầy đi vậy?"
Phó Minh Tùy vốn đã gầy, nhưng mấy ngày không gặp, đường nét trên khuôn mặt anh càng thêm hốc hác rõ rệt bằng mắt thường.
"Uống rượu hơi nhiều." Anh nhận lấy bát đặt lên bàn, ngẩng đầu nhìn cô cười nhẹ, rồi vòng tay ôm eo cô kéo lại gần, thấp giọng nói: "Uống nhiều nên không ăn được."
Hai ngày vừa qua đều là như thế.
Hứa Thư thấy anh lúc này như một chú mèo nhỏ tội nghiệp, cô giơ tay vuốt tóc anh, dịu dàng nói:
"Tối nay em nấu món ngon cho anh ăn nhé. Mọi việc xử lý ổn thỏa rồi chứ?"
"Ừm, gần xong rồi." Phó Minh Tùy với bàn tay thon dài cầm bát lên, uống một ngụm canh:
"Bác cả biết mấy người cũ không giữ được nữa, nên muốn đưa người mới vào, đều là người thân cận."
Hứa Thư không phải dân kinh doanh, nhưng chốn công sở thì giống nhau cả thôi, nói cho cùng cũng chỉ là tranh giành quyền lực.
Cô hỏi:
"Có phiền phức không?"
"Không phiền, ông ấy muốn đưa người vào thì cứ đưa." Phó Minh Tùy cười nhạt, tỏ vẻ chẳng bận tâm:
"Anh xem năng lực thôi."
Việc thanh lọc đội ngũ cấp cao ở Phàn Thành, không phải để nhắm vào Phó Khôn Trầm, mà bởi vì nhóm người già đó đã không đủ năng lực thích nghi với thị trường mới.
Nếu người mà Phó Khôn Trầm tiến cử thực sự có tài, anh cũng không câu nệ, chọn người có năng lực mà dùng.
"Anh có muốn ngủ một lát không?" Hứa Thư nhìn sắc mặt anh: "Cảm giác mấy hôm nay anh cũng chẳng ngủ ngon."
"Ngủ tối thôi, lát nữa còn phải quay về công ty…" Phó Minh Tùy khựng lại một chút, nhìn cô hỏi:
"Thư Thư em có chuyện gì muốn nói đúng không?"
Anh nhìn ra được cô đang ngập ngừng định nói lại thôi.
Hứa Thư có hơi kinh ngạc trước sự nhạy bén của anh.
Thật ra cô đúng là có chuyện muốn hỏi, vốn định chờ anh nghỉ ngơi rồi mới nói, nhưng nếu anh đã chủ động hỏi…
"Thật ra cũng không có chuyện gì lớn lắm." Cô nói:
"Hôm kia cô của em gọi điện cho em…"
Hứa Thư cũng không cần phải nói hết, chỉ nói một câu là Phó Minh Tùy đã hiểu ý cô.
"Ừm, cô của em cũng gọi điện cho anh rồi." Anh hơi khó hiểu:
"Em không muốn anh giúp em sắp xếp công việc cho em trai em sao?"
Hứa Thư dứt khoát lắc đầu:
"Nó không được đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!