Hứa Thư được nghỉ lễ Quốc tế Lao động ba ngày, cô đã ở Phàn Thành bên Phó Minh Tùy hai ngày rưỡi, đến chiều ngày thứ 3 thì bay về Giang Thành.
Phó Minh Tùy đích thân lái xe đưa cô ra sân bay. Đến sớm một chút, anh ôm cô hôn thật lâu trên ghế ngồi.
"Nếu anh không nỡ rời xa em đến vậy…"
Hứa Thư bị anh hôn đến mức thở hổn hển, môi đỏ mọng khẽ mím lại, cười trêu chọc:
"Hay là em đổi vé, ngồi chuyến sau nhé?"
"Không được, vậy đến Giang Thành sẽ quá muộn."
Phó Minh Tùy lắc đầu:
"Không an toàn."
"Anh chẳng phải đã sắp xếp tài xế đón em rồi sao…"
Hứa Thư lầm bầm:
"Còn thận trọng vậy."
Phó Minh Tùy không trả lời, chỉ mỉm cười.
Đối với bản thân anh có thể xuề xòa, nhưng chuyện của cô thì nhất định phải cẩn trọng.
Hai người lại dính lấy nhau thêm một lúc, rồi Phó Minh Tùy mới tiễn cô vào trong sân bay.
"Hạ cánh thì nhắn cho anh một cái."
Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
"Anh chắc khoảng hai ngày nữa sẽ quay về."
"Ừm."
Hứa Thư gật đầu cười:
"Anh yên tâm đi."
Dáng vẻ ngoan ngoãn của cô khiến lòng người ấm áp, anh không kìm được giơ tay lên, dùng mu bàn tay khẽ chạm vào gương mặt mịn màng trắng nõn của cô.
Một động tác rất tự nhiên, nhưng cũng rất bất ngờ đầy thân mật.
Hứa Thư hơi sững lại, nghe thấy giọng trầm thấp của anh vang bên tai:
"Hai đêm nay ở Phàn Thành đều có tiệc xã giao, nếu không liên lạc được với anh thì cũng đừng lo."
"Thư ký Giản sẽ đi cùng."
Hứa Thư chớp mắt mấy cái, sau khi hoàn hồn lại thì trêu ghẹo:
"Lại bóc lột thư ký Giản à?"
"Cậu ấy vui lắm mà."
Phó Minh Tùy đưa hành lý cho cô, khẽ hất cằm về phía cổng an ninh:
"Đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!