Hai người quấn quýt gần như suốt cả đêm mới yên ổn trở lại.
Tuy tính cách của Phó Minh Tùy khá dịu dàng, nhưng trong chuyện giường chiếu thì vẫn rất mạnh mẽ. Hứa Thư bị hành đến mức không chịu nổi, cuối cùng là cô chủ động giúp anh thì mới chịu dừng lại.
Mệt mỏi đến mức mơ mơ màng màng, trước khi ngủ, cô còn nghe thấy Phó Minh Tùy cười khẽ, dịu dàng dỗ cô uống nước súc miệng.
Khóe môi Hứa Thư vẫn còn vương nụ cười, rồi cô chìm vào giấc ngủ rất sâu.
Mãi đến khi mặt trời lên cao, cô bị tiếng "vo vo" rung lên của điện thoại làm tỉnh giấc.
Cố gắng mở mắt ra trong ánh sáng rực rỡ, Phó Minh Tùy chắc hẳn đã đi làm từ sớm, trong phòng chỉ còn lại mình cô.
Hứa Thư với tay lấy điện thoại bên gối, nheo mắt nhìn thấy dòng chữ "Hứa Mi" thì lập tức cảm thấy đau đầu.
Cô bắt máy, giọng vẫn còn khàn khàn vì mệt:
"Cô à…"
"Thư Thư à, em trai cháu tới chỗ cháu sắp xếp công việc rồi, làm được hai ngày không thích lắm." Hứa My chẳng hề nhận ra sự mệt mỏi trong giọng cô, hoặc có thể là không quan tâm, trực tiếp nói luôn:
"Cháu tìm cho nó công việc khác đi."
Đầu óc vốn mơ màng của Hứa Thư lập tức tỉnh táo lại vì tức giận.
Hiện nay tỷ lệ thất nghiệp đang ngày càng tăng, sinh viên mới ra trường còn chưa chắc tìm được việc làm, thế mà trong mắt Hứa My, tìm việc như là đi mua rau ngoài chợ, nói đổi là đổi.
Cô cố nhịn cơn bực, khẽ đáp:
"Cô đợi chút, để cháu hỏi xem thế nào."
Nói xong, Hứa Thư cúp máy rồi gọi cho Uý Duyệt hỏi tình hình cụ thể.
"Ôi trời, đừng nhắc nữa, cái thằng họ hàng vô tích sự của cậu làm gì cũng không xong. Lúc đầu tớ sắp nó ở quầy lễ tân in giấy tờ, nó làm sai liên tục, sau đó tớ chuyển nó về hậu cần khuân vác hàng."
Uý Duyệt không nhịn được mà càu nhàu:
"Thế mà nó còn chê cực, không chịu làm, mấy hôm trước đã bỏ việc rồi."
Chỉ nghe Uý Duyệt kể thôi, Hứa Thư đã có thể hình dung ra bộ dạng ăn hại, chẳng làm được gì của Triệu Thiệu.
Ngực cô nghẹn ứ khó chịu, lại hối hận vì đã làm phiền người khác, áy náy nói:
"Uý Duyệt, xin lỗi cậu, tớ không nên nhờ cậu sắp xếp cho Tiểu Thiệu, doanh số bên cậu có bị ảnh hưởng gì không?"
"Sao có thể chứ, nó chỉ là đứa chạy việc vặt thôi mà ảnh hưởng cái gì được?" Uý Duyệt cười, rồi lại không nhịn được trách cô:
"Cậu khách sáo với tớ làm gì, tớ nói thật tớ cũng chẳng chiều nó, làm không được thì nghỉ, thời gian thử việc ba ngày còn không trụ nổi, tiền lương tớ cũng không trả."
Bộ dạng cô ấy tức giận khiến Hứa Thư cũng bật cười, hai người nói thêm mấy câu nữa rồi mới cúp máy.
Cô nắm chặt điện thoại, bình tĩnh lại tâm trạng một lúc rồi gọi lại cho Hứa My:
"Cô à, cháu hỏi Uý Duyệt rồi, là Tiểu Thiệu không làm nổi nên tự nghỉ."
"Ừ, cô biết mà, cái kiểu công việc đó có gì mà làm chứ." Hứa My chẳng hề thấy có gì sai, nói đầy lý lẽ:
"Cũng chỉ là lãng phí thời gian thôi."
Hứa Thư cầm điện thoại, đầu ngón tay siết chặt lại, bình tĩnh nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!