Khi đang trò chuyện với thầy Lý trong văn phòng, Hứa Thư nhận được cuộc gọi từ Phó Hoàn.
"Chị dâu, hôm nay là thứ Tư." Giọng cô gái trong điện thoại dịu dàng như chim sơn ca dễ nghe: "Chị từng nói thứ Tư có tiết giảng công khai, em có thể đến trường nghe chị giảng không?"
"Được chứ." Hứa Thư hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại một cách chắc chắn: "Tiết thứ hai buổi chiều là tiết của chị, khoảng hai giờ em đến tìm chị là được."
"Chị sẽ đưa em đến giảng đường lớn."
Nếu đưa cô ấy đến sớm, còn có thể chọn được chỗ ngồi tốt.
Phó Hoàn vui vẻ đồng ý, nghe qua giọng cũng thấy rất vui.
Một giờ bốn mươi lăm phút chiều, cô ấy đã đến dưới tòa nhà văn phòng của Hứa Thư, hai người cùng nhau đi đến giảng đường.
Phó Hoàn còn xách theo một túi yến sào, vừa gặp đã đưa cho cô, nhẹ nhàng nói: "Chị dâu, em nghe Tiểu Ngũ nói dạo này chị không được khỏe, cái này bổ dưỡng lắm, chị dùng đi."
Chuyện trước đây Phó Minh Tùy không cho cô dạy kèm cho Phó Vận, Hứa Thư từng gọi điện giải thích lý do, nên Phó Hoàn nghe nói cũng không có gì lạ.
Chỉ là tặng thực phẩm bổ dưỡng gì đó… vẫn có hơi giống đang xem cô như "người già".
Hứa Thư không nhịn được bật cười, lắc đầu: "Cảm ơn, nhưng không cần đâu, chị không sao cả."
"Chị dâu, em mua rồi mà." Phó Hoàn vẫn kiên quyết đưa túi quà cho cô, mỉm cười làm nũng: "Chị nhận đi mà, em xin đấy."
Sự kiên trì của cô ấy khiến Hứa Thư hơi khó xử, nghĩ một lúc rồi cũng nhận lấy.
Dù sao thì đối với người nhà họ Phó, chuyện "tặng quà" không phải vì tiền hay thể diện, mà điều quan trọng nhất là tấm lòng có được trao đi hay không.
Tiết giảng công khai kéo dài 45 phút, kết thúc vừa đúng ba giờ chiều.
Sau khi sinh viên ra về hết, Hứa Thư dẫn Phó Hoàn đến nhà ăn của trường dùng bữa.
"Ăn ở nhà ăn em không phiền chứ?" Cô hỏi cô gái nhỏ bên cạnh: "Chị chưa tan làm nên không thể đưa em đi ăn món ngon được, nhưng đồ ăn ở nhà ăn cũng tạm ổn."
"Dĩ nhiên là không phiền rồi." Phó Hoàn mỉm cười đáp lại, dáng vẻ rất điềm tĩnh: "Nhà hàng bên ngoài lúc nào cũng ăn được, chứ nơi này thì không phải lúc nào cũng có cơ hội đến."
Nói rồi, cô ấy lại bổ sung thêm một câu: "Chị dâu, chị giảng bài hay thật đấy, em vốn không hứng thú với tiếng Ý, mà giờ nghe xong lại muốn mua sách về học thêm rồi."
"Nếu em thích nghe thì thứ Tư tuần sau lại đến nhé, chị tuần nào cũng có tiết giảng công khai vào thứ Tư." Hứa Thư không nhịn được bật cười, hào sảng nói: "Mua gì mà mua, em cần sách gì cứ đến chỗ chị mà lấy."
"Thật ạ? Chị dâu tốt bụng quá." Đôi mắt Phó Hoàn sáng lên, mỉm cười nói: "Vậy tuần sau em lại đến nha."
Hứa Thư gật đầu: "Không thành vấn đề, chị giữ chỗ cho em."
Thế là sau đó, cứ cách một tuần hay hai tuần, Phó Hoàn lại đến một lần.
Thời gian trôi qua lặng lẽ như mặt hồ yên ả, mới chớp mắt đã từ đầu xuân sang đầu hè. Giữa tháng Tư, khi Phó Hoàn đến tìm Hứa Thư, cô ấy nói rằng muốn đi du lịch Napoli vào kỳ nghỉ hè.
"Chị dâu, nghe chị giảng hơn một tháng nay rồi," cô ấy cảm khái nói, "thật sự muốn đến đó xem thử."
"Được chứ." Hứa Thư chớp mắt, mỉm cười hỏi: "Cần chị giúp em lập kế hoạch không?"
Về nơi đó thì cô quá rành rồi.
"Ừm, cần lắm, cảm ơn chị dâu." Phó Hoàn cười gật đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại: "Chị dâu, chị giúp em nhiều như vậy, để em mời chị và anh ba ăn một bữa nhé."
Hứa Thư lắc đầu: "Làm gì mà khách sáo thế?"
"Không phải khách sáo, thật ra là em muốn mời mà." Phó Hoàn ngừng một chút, rồi tiếp tục mỉm cười: "Dạo gần đây em về nhà, bố mẹ nói kỹ năng nói tiếng Ý của em tiến bộ nhiều, cũng muốn gặp chị và anh ba một bữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!