Chương 32: Lần đầu cảm nhận được chút “tổng tài bá đạo” từ anh.

Tại nhà họ Phó, bắt đầu từ mùng Một Tết là đến lượt từng gia đình luân phiên mời khách để thắt chặt quan hệ.

Các bậc trưởng bối đều cực kỳ coi trọng mức độ long trọng của tiệc gia đình, nhưng thực chất người họ muốn lấy lòng chỉ có một mình Phó Minh Tùy — dù sao thì sinh mệnh của nhà họ Phó và cuộc sống tốt đẹp của từng người trong nhà đều nằm trong tay ai, những người trong gia tộc nhìn rõ nhất.

Nhưng Phó Minh Tùy cũng chỉ là một người, không thể phân thân, càng không thể ngày nào cũng đi dự tiệc gia đình để cho từng người đủ thể diện — việc đó không những nhàm chán mà còn rất tốn thời gian.

Những năm trước, anh chỉ chọn vài nhà để đi, mỗi năm chọn khác nhau, coi như "giữ cân bằng".

Năm nay, vì cùng vợ mới cưới ra ngoài "tuần trăng mật", nên khéo léo tránh được vòng luẩn quẩn gặp mặt trưởng bối như thường lệ mỗi năm.

Sáng sớm hôm ấy, anh và Hứa Thư lên máy bay, từ Giang Thành bay đến một hòn đảo nhỏ nghỉ dưỡng mất năm tiếng, bật chế độ máy bay ngủ một giấc, vừa mở mắt ra thì đã sắp đến nơi.

Sau khi máy bay hạ cánh, điện thoại của Phó Minh Tùy liền reo không ngừng.

Anh liếc mắt nhìn, dứt khoát bật chế độ im lặng.

"Hay là cứ nghe đi." Hứa Thư nhẹ giọng khuyên nhủ: "Lỡ có việc gấp thì sao?"

"Có chuyện gấp thì Giản Tiết sẽ gọi cho anh, không đến lượt người khác gọi đâu." Phó Minh Tùy cười: "Yên tâm, không sao đâu, toàn là họ hàng gọi đến."

Chỉ cần về mời một bữa cơm là dẹp yên tất cả.

Hứa Thư tin tưởng vô điều kiện vào khả năng giải quyết mọi việc của anh, nghe vậy cũng không hỏi thêm gì, ngoan ngoãn để anh dắt tay đi.

Ra khỏi sân bay đã có tài xế chờ sẵn, đưa họ đến khách sạn sáu sao duy nhất ở địa phương.

Khi đến nơi, Hứa Thư nhìn thấy bảng hiệu khách sạn qua cửa kính xe, liền vỗ nhẹ vào tay Phó Minh Tùy:

"Anh xem này, logo trên bảng hiệu trông giống của Cảnh Huy quá."

"Ừ." Phó Minh Tùy ngừng một chút rồi nói tiếp: "Không phải giống, mà là được phát triển từ logo của Cảnh Huy."

"…Hả?"

"Khách sạn này là tài sản đầu tư thuộc tập đoàn Cảnh Huy." Phó Minh Tùy xuống xe, đi đến phía bên cô mở cửa xe, giọng nói rất bình thản mà giải thích: "Ở nhiều thành phố đều có chuỗi khách sạn này."

Bảo sao, Hứa Thư cảm thấy nhìn quen quen.

Nhưng mà… đã mở đến tận đảo nghỉ dưỡng rồi sao?

"Thiếu phu nhân, không chỉ có khách sạn này đâu." Tài xế phụ trách lái xe và xách hành lý cho họ, nói bằng giọng địa phương rất nhiệt tình: "Cả hòn đảo này là dự án du lịch do Phó tổng đầu tư phát triển đấy, mấy năm nay hot lắm, người dân địa phương tụi tôi được hưởng lây không ít!"

Hứa Thư cảm thấy mình đúng là quá nông cạn.

Chuyện "Phó Minh Tùy giàu có", cô nghĩ vẫn còn quá đơn giản.

Mà đã đến "địa bàn nhà mình", thì dĩ nhiên chỗ ở cũng là phòng tổng thống trên tầng cao nhất.

Khi Hứa Thư mở vali ra dọn đồ, Phó Minh Tùy ở bên cạnh giúp một tay.

Anh nhìn thấy trong ngăn phụ của vali có một lọ thuốc nhỏ, lông mày khẽ nhướn lên: "Em còn mang cả thuốc à?"

"À, cái đó à, vitamin thôi." Hứa Thư đang treo quần áo, không quay đầu lại đáp: "Em quen mỗi ngày uống hai viên rồi."

Phó Minh Tùy không hỏi thêm gì, cùng cô tiếp tục dọn đồ.

Dù sao cũng ở lại đây chơi năm sáu ngày, nên đồ mang theo cũng khá nhiều.

Lúc nãy đã ngủ một giấc trên máy bay, cả hai đều không buồn ngủ, dọn xong đồ thì cùng xuống nhà hàng ở tầng dưới ăn tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!