Chương 31: Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo.

Nửa đêm, Giản Tiết gọi điện cho Phó Minh Tùy, báo cáo tiến độ điều tra của mình.

"Phó tổng, tôi đã tìm được cô Diệp– người từng làm trợ lý hành chính bảy năm trước."

Anh ta nói nhanh và gọn những điểm chính:

"Thời điểm đó anh vừa tiếp quản công ty, rất nhiều doanh nghiệp nhắm vào Cảnh Huy như miếng thịt béo, muốn xem có biến động gì không. Nội bộ… cũng không hẳn ổn định. Thời gian đó có rất nhiều người gửi bưu phẩm đến, mà trong số đó có không ít thứ rất ghê tởm. Anh còn nhớ chứ?"

Những điều Giản Tiết nói, Phó Minh Tùy dĩ nhiên nhớ rõ.

Dù sao, tất cả chuyện đó anh đều đích thân trải qua.

"Nhớ." Anh bình thản đáp: "Thời gian đó, tất cả đồ gửi đến đều phải qua tay đội trợ lý."

"Đúng vậy, Phó tổng, chính là khoảng thời gian đó." Giản Tiết tiếp tục:

"Tôi đã liên hệ với cô Diệp, cô ấy phải hồi tưởng khá lâu mới nhớ ra. Cô ấy nói có một sinh viên tên Hứa Thư từng gửi bưu phẩm đến."

"Lần đầu và lần hai là thư tay, sau khi kiểm tra, phát hiện là thư cảm ơn. Nội dung nói là… ngài từng tài trợ cho cô ấy, nên cô ấy viết thư để cảm ơn."

Nghe đến đây, Phó Minh Tùy vô thức tay nắm vào lan can ngoài ban công, khẽ nhắm mắt.

Anh biết vì sao mình đã bỏ lỡ những bức thư của Hứa Thư —Ngoài việc tâm trạng anh bồn chồn trong thời gian đó, còn vì…anh đã từng tài trợ cho rất nhiều người nghèo, rất nhiều sinh viên.

Là một doanh nhân, dù vì thiện tâm thật sự hay chỉ để làm hình ảnh, chuyện đó là điều không tránh khỏi và Hứa Thư chỉ là một trong số đó, anh làm sao có thể đặc biệt đọc thư cảm ơn của cô?

Đúng là tuổi trẻ bồng bột, không biết trân trọng lòng tốt, quá kiêu ngạo.

Cổ họng Phó Minh Tùy khẽ động, giọng trở nên khàn khàn: "Nói tiếp đi."

Còn bưu phẩm thứ ba thì sao.

"Về bưu phẩm thứ ba, ký ức của cô Diệp lại rất rõ ràng. Cô ấy nói bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng."

Giản Tiết ngừng lại một chút, rồi mới nói tiếp:

"Đi kèm là một tờ giấy ghi mật khẩu viết tay của cô Hứa. Vì có liên quan đến tiền bạc nên cô Diệp không dám xử lý tùy tiện. Đúng lúc đó anh đang công tác xa, nên người phụ trách công việc ở Giang Thành khi ấy là… Tổng giám đốc Nghiêu.."

Phó Khôn Nghiêu – Chú hai của anh.

Phó Minh Tùy nhíu mày, khẽ nói: "Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi."

Chuyện sau này không phải việc Giản Tiết có thể lo được nữa, cần anh đích thân đi hỏi.

Phó Minh Tùy không chần chừ gì, trực tiếp gọi điện cho Phó Khôn Nghiêu để hỏi chuyện.

Trong một gia đình họ Phó lớn như vậy, chú hai có thể xem là cánh tay phải đắc lực của anh, cũng là người có thể chia sẻ một vài chuyện trong lòng. Huống hồ, chuyện này không phải bí mật gì to tát, không cần phải kiêng dè.

Phó Khôn Nghiêu không ngờ anh gọi điện là để hỏi về một chuyện như thế – một chuyện tưởng chừng chẳng có gì quan trọng, đã xảy ra từ nhiều năm trước.

Sau khi được Phó Minh Tùy gợi nhắc không ít chi tiết, ông mới lờ mờ nhớ ra đôi chút.

"À, đúng là có chuyện đó. Mùa hè bảy năm trước, chắc khoảng tháng 7 hay 8 gì đó, khi đó cháu đang công tác ở Trạch Châu thì phải."

Phó Khôn Nghiêu cố gắng hồi tưởng, vừa nghĩ vừa nói.

"Bình thường người gửi thẻ, gửi tiền cho cháu cũng không ít. Chú kiểm tra thử thẻ đó, trong đó có một khoản không nhỏ, sáu con số. Chú thấy chẳng giống kiểu một sinh viên được cháu tài trợ lại có khả năng "hồi báo" bằng số tiền như vậy, nên nghĩ có thể là lừa đảo."

Phó Minh Tùy: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!