Trong thời thiếu nữ ngây thơ mới chớm rung động, Hứa Thư đã có "khao khát" đối với người như Phó Minh Tuỳ.
Dù anh không quen biết cô, nhưng trong lòng cô, anh từ lâu đã là một hình tượng cao quý không thể chạm tới, một sự tồn tại khiến người ta không thể ngừng tưởng tượng.
Phó Minh Tuỳ giống như một vị thánh không thể xâm phạm, toát lên sự thanh cao lạnh lùng không thể gần gũi.
Nhưng… nếu một vị thánh bị kéo xuống bụi trần thì sao?
Cởi bỏ bộ đồ công sở nghiêm túc, tháo bỏ cặp kính làm việc thường ngày, nếu đặt anh vào ánh đèn mờ ảo trong đêm, nằm trên giường, Phó Minh Tuỳ có thể nào cũng sinh ra loại rung động như bao người phàm tục?
Ví dụ, anh sẽ muốn ôm một người, hôn một người, và chạm vào cô khắp nơi với đủ loại tiếp xúc thể xác?
Khoảnh khắc Hứa Thư đặt tay lên trán Phó Minh Tuỳ, đầu óc cô liền hiện ra những ý nghĩ mông lung, hỗn loạn như thế này…
Cô khẽ rùng mình, theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng lại bị anh giữ rất chặt.
Chỗ cổ tay nơi bị nắm như đang bị lửa nung nóng, bỏng rát từng đợt.
"Nóng quá…" Hứa Thư khẽ lẩm bẩm: "Tôi đi lấy thuốc cho anh nhé."
"Tôi uống thuốc rồi." Phó Minh Tuỳ nhìn cô, nhướng mày: "Còn tò mò sao mặt tôi lại đỏ à?"
…
Sau đó Hứa Thư lại chủ động tránh né anh.
"Không tò mò nữa." Cô muốn chui vào kẽ đất nào đó, nhỏ giọng thúc giục, có chút bực bội: "Phó tổng, anh nên nghỉ ngơi đi."
Phó Minh Tuỳ bật cười.
Giọng cười trầm thấp, vì bệnh mà pha chút khàn khàn, mang theo cảm giác lười biếng và thân mật.
Hứa Thư bị tiếng cười ấy làm tim khẽ run, cô chắc chắn mình không phải là loại người thấy người ta ốm là nảy sinh ý nghĩ lệch lạc, nhưng Phó Minh Tuỳ thì…
Phải chăng khi bị bệnh, người ta dễ "mất kiểm soát"?
Ví dụ như bây giờ, anh vẫn đang nắm tay cô, không hề buông ra chút nào.
Đúng lúc Phó Minh Tuỳ nói "Được rồi, nghỉ ngơi đi" và định buông tay cô ra, thì Hứa Thư liền phản xạ siết chặt cổ tay anh lại.
Mười ngón tay đan xen, lòng bàn tay ma sát tạo nên cảm giác nóng bỏng.
"Phó tổng." Đón lấy ánh mắt nghi hoặc của anh, Hứa Thư hơi nghiêng đầu: "Cùng nghỉ ngơi nhé?"
Giả vờ ngây thơ, giả vờ trong sáng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quyến rũ rõ ràng, thậm chí như một lời "mời gọi".
Phó Minh Tuỳ là người đàn ông từng trải, đương nhiên không thể không hiểu ý cô.
Anh hơi chau mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào đồng tử long lanh của Hứa Thư.
Thay vì đơn thuần là không hiểu, ánh nhìn của anh còn ẩn chứa sự khao khát khám phá.
Cung đã giương thì không thể không bắn, một khi Hứa Thư đã nói ra lời mời đó, cô cũng không định dừng lại.
Không thể lúc nào cũng là anh chủ động vươn tay, rồi vì e ngại mà lại rụt về.
Luôn cần có ai đó bước bước đầu tiên phá vỡ sự giả vờ bình thản kia và nếu tiến thêm được nữa, thì người ấy cũng có thể là cô.
"Tôi bị bệnh, không thoải mái lắm." Phó Minh Tuỳ thu lại ánh nhìn, mỉm cười nhẹ nhàng: "Sợ lây sang em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!