Phó Minh Tùy đưa cho Hứa Thư một thẻ ra vào bãi đậu xe, thẻ này có thể trực tiếp lên thang máy riêng đến tầng văn phòng của anh. Anh bảo cô sau khi tan làm cứ đến công ty Cảnh Huy để cùng ăn tối với anh.
Hứa Thư cầm lấy, sau một lúc nghĩ ngợi, cô dè dặt hỏi:
"Ngày nào cũng thế à?"
"Nếu cuối tuần em không muốn đến thì cũng được." Phó Minh Tùy bổ sung:
"Vậy để dì Ngô đến nhà nấu cơm cho em."
"…Vậy thì tôi vẫn nên đến đây ăn cùng anh."
Hứa Thư không hiểu tại sao Phó Minh Tùy lại cố chấp với chuyện để dì Ngô nấu cơm, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cô.
Cô khẽ mím môi cố kìm nụ cười, ánh mắt trong trẻo sáng ngời nhìn anh:
"Nếu ngày nào tôi cũng đến, anh sẽ không thấy phiền chứ?"
"Sao tôi lại thấy phiền?" Phó Minh Tùy nghiêng đầu nhìn cô, cũng cười, nụ cười như có như không:
"Tôi nghĩ chúng ta hiện giờ đã là vợ chồng rồi…"
"Vậy nên cần nuôi dưỡng một chút tình cảm."
Ăn cơm cùng nhau, xét cho cùng cũng chỉ là chuyện cơ bản nhất thôi mà.
Hứa Thư nghe câu này mà lòng thấy ấm áp, buổi tối khi nằm trên giường nhớ lại vẫn không nhịn được cười.
Cô cảm thấy mình thật sự rất may mắn.
Thứ mà cô mong đợi bao lâu nay đến cuối cùng cũng thực hiện được.
Tuy rằng Hứa Thư luôn có ý dẫn dắt, nhưng cô không ngờ Phó Minh Tùy lại thật sự phối hợp như vậy.
Có lẽ điều đó cho thấy, sau khi mối quan hệ của họ có sự thay đổi về danh phận, thì anh cũng có chút lưu tâm đến cô?
Chỉ là vì cái danh "vợ", giữa họ còn chưa có chút tình cảm nào.
Nhưng một khi đã bắt đầu, thì cũng giống như một khe nứt trên bức tường thép, rồi cũng sẽ có ánh sáng xuyên qua…
Tần suất Phó Minh Tùy tăng ca tại công ty rất cao.
Giản Tiết
- thư ký thân cận nhất và cũng là người hiểu rõ thói quen của anh, gần như luôn phải theo sát, tức là cũng phải tăng ca mỗi ngày.
Một tối nọ, sau khi ăn tối trong phòng nghỉ ở văn phòng cùng Hứa Thư xong, anh đang xem lại video cuộc họp, còn Hứa Thư buồn chán ra ngoài đi dạo thì nghe thấy Giản Tiết dường như đang gọi điện thoại với bạn gái.
"Công ty bận quanh năm, nhưng anh đảm bảo kỳ nghỉ vẫn rất nhiều."
Ngữ khí của Giản Tiết như thường ngày, lạnh lùng và điềm đạm , nhưng giọng điệu lại gấp gáp, âm lượng rất nhỏ, gần như thì thầm:
"Đừng giận nữa, đợi đến khi anh nghỉ phép em muốn đi đâu anh đều sẽ đưa em đi."
Hứa Thư vốn không cố ý nghe lén, nhưng vô tình nghe được vẫn thấy khá thú vị.
Làm thêm liên tục như vậy… Có vẻ không công bằng với nhân viên, nhất là Giản Tiết, người tăng ca nhiều nhất thực chất là để "phục vụ" Phó Minh Tuỳ ở mọi công việc.
Hứa Thư không nghe tiếp nữa, quay người rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!