Ba năm sau.
Trường Đại học Giang Thành.
Hứa Thư vừa kết thúc một tiết học, từ chối lời mời ăn trưa của một sinh viên trong lớp học tự chọn, vội vã đi đến nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.
"Viola!" Giọng nói của một cô gái vang lên qua điện thoại, tiếng phổ thông không chuẩn nhưng đầy nhiệt tình: "Cậu nhất định phải dẫn tớ đi ăn ở nhà hàng Ý mà cậu nói, tuần sau tớ trở về nước rồi."
Viola là tên Hứa Thư dùng khi du học ở Ý, sau khi về nước giảng dạy vẫn giữ tên đó.
Những người gọi cô như vậy thường là bạn bè quen biết từ thời du học.
Còn bạn bè trong nước vẫn quen gọi cô là "Hứa Thư".
Người gọi là một cô gái tên Susanna mà Hứa Thư quen khi du học ở Ý, rảnh rỗi nên đến Trung Quốc chơi cùng cô.
Trước đó Hứa Thư từng lỡ miệng nói ở Giang Thành có một nhà hàng Ý khá ngon, có thể hợp khẩu vị với người Ý vốn khó thích nghi với đồ ăn Trung Quốc.
Thế là Susanna liền ghi nhớ, nhất định phải đến thử một lần.
"Được." Hứa Thư suy nghĩ lại lịch tối nay rồi mỉm cười đồng ý.
Giọng cô thanh thoát, nhẹ nhàng, chỉ qua điện thoại cũng khiến người khác vui vẻ.
Susanna ở đầu dây bên kia vui mừng háo hức hôn cô mấy cái vào điện thoại.
Chiều tối, sau khi tan làm, Hứa Thư thấy Susanna lái xe đến đón mình.
Ngoài cô ấy, trên xe còn có một người đàn ông .
Là bạn trong nước của Susanna, tên Dung Dã, ba người họ đã từng gặp nhau ăn một bữa cơm.
Hứa Thư lên xe, mỉm cười chào hai người.
"Viola, mau chỉ đường đi."Mái tóc xoăn dày của Susanna được buộc thành đuôi ngựa cao, đôi bông tai lớn đung đưa theo đầu cô ấy :"Tớ đói không chịu nổi rồi!"
"Xem cậu đói đến mức nào." Hứa Thư mở định vị, lấy từ túi ra một thanh sô
-cô
-la đưa cho cô ấy: "Ăn đỡ trước đi."
"Cô Hứa." Dung Dã ngồi ghế phụ, quay đầu lại cười chào cô: "Chào cô."
Hứa Thư mỉm cười gật đầu đáp lễ.
Vì tiếng Trung của Susanna không giỏi lắm, nên ba người trò chuyện bằng tiếng Ý trong suốt bữa ăn.
Cũng vì vậy cô ấy thoải mái phàn nàn nhà hàng vốn có thứ hạng rất cao này.
"Không ngon, quá bình thường." Cô ấy vừa nhai vừa càu nhàu: "Viola, nói thật đi, có phải không bằng những gì tụi mình ăn ở Napoli không?"
"Ừ, kém xa luôn." Hứa Thư cười đồng tình: "Ở đây không có lò nướng gạch, tất nhiên không thể chuẩn vị như bên Ý."
Susanna vì không ăn được món ngon như mong đợi nên buồn bã cắn ống hút.
"Susanna, sau khi so sánh như thế này, cậu về Ý ăn pizza Margherita sẽ cảm thấy ngon hơn nhiều." Dung Dã là người đàn ông khéo léo, cười nói dỗ dành.
"Chậc, tớ không thích Margherita, tớ thích Sicilia hơn." Susanna càu nhàu, mắt đột nhiên sáng lên, cười hỏi: "Eros, anh có biết Viola thích ăn gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!