"Anh…" Hứa Thư hơi ngại ngùng, ngẩng đầu nhìn Phó Minh Tùy: "Anh về khi nào vậy?"
Cô nhớ lúc trước anh từng nói sơ qua, chuyến công tác này khoảng tám chín ngày… Giờ mới chỉ bảy ngày, vừa tròn một tuần.
Phó Minh Tùy vừa tắm xong, trên người mặc áo ngủ mỏng màu xám, tóc còn ướt, so với vẻ lạnh lùng khi mặc đồ chỉnh tề trước đây thì lần đầu tiên Hứa Thư thấy anh mang dáng vẻ "gia đình" như vậy.
"Tôi mới về tối nay thôi." Nhìn bộ quần áo trên người cô, anh cười hỏi: "Mẹ lại đưa em ra ngoài à?"
Hứa Thư chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ hóa ra anh biết hết mọi chuyện.
"Ừm, đi xem một buổi triển lãm tranh…" Cô đặt túi xuống ghế sofa, thong thả nói: "Là triển lãm cá nhân của một công tử nhà họ Hạ ở phía nam thành phố."
"Tôi biết rồi." Phó Minh Tùy khẽ nhếch môi dưới: "Hạ lão tam, tranh cũng thường thôi."
Hứa Thư khó mà nhịn được cười khi nghe anh châm chọc người khác.
Chỉ là hôm đó cô đứng trong triển lãm cả buổi tối, lại gặp những người không muốn gặp, khóe mắt vẫn còn phảng phất mệt mỏi.
"Mệt à?" Phó Minh Tùy cúi đầu, hỏi cô: "Theo mẹ tham gia những buổi tiệc như vậy, em có thấy áp lực không?"
"Không có…" Hứa Thư ngồi trên ghế sofa, hơi cong người xoa xoa chân trần của mình: "Chỉ là đứng lâu quá, hơi mỏi thôi."
Hơn nữa vì phối hợp với lễ phục, cô còn đi giày cao gót.
Hứa Thư hơi lo lắng Phó Minh Tùy sẽ nghĩ ngợi nhiều, vừa định giải thích là mình không có tâm trạng tiêu cực gì, thì đã bị anh nửa quỳ xuống, giúp cô đặt chân trần trong vào đôi dép lê.
Có lẽ thấy cô cúi người xoa chân bất tiện, anh còn giúp cô xoa nhẹ, làm dịu mỏi mệt.
"Tôi…" Mặt Hứa Thư lập tức đỏ lên, giọng lắp bắp: "Tôi vẫn… chưa rửa…"
Cô vô thức muốn rút chân lại.
"Không sao." Phó Minh Tùy không buông tay, chỉ mỉm cười: "Lát nữa rửa tay là được."
Hứa Thư cảm thấy chiếc sofa vốn mềm mại thoải mái đột nhiên trở nên gai góc.
Nói cho cùng thì đây có lẽ là lần tiếp xúc thân mật nhất giữa cô và Phó Minh Tùy, nhưng cô lại chẳng cảm nhận được gì đặc biệt, chỉ thấy anh đang cúi người trước mặt mình để xoa chân, chỉ vì cô nói hơi mỏi.
Hơn nữa, dù là việc có vẻ "thân mật" như thế này, anh cũng làm rất nghiêm túc, tận tâm.
Ánh mắt Hứa Thư lặng lẽ dừng lại trên đôi mắt của Phó Minh Tùy, vốn dĩ còn chút bất an, nhưng trái tim đang đập nhanh dần dần cũng bình tĩnh trở lại.
"Nếu lần sau em không muốn tham gia những buổi tiệc thế này, có thể từ chối." Phó Minh Tùy nói với cô: "Không cần phải gắng gượng."
Hứa Thư cắn môi: "Thật sự không có gì đâu."
Những lời cô nói bây giờ đều là lời thật lòng, trước khi kết hôn cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần, cũng không thấy gượng ép.
Hơn nữa, cô cũng không muốn để Phó Minh Tùy luôn phải lo nghĩ vì mình, dù vậy… cô vẫn thấy rất ấm lòng.
Hứa Thư chuyển chủ đề: "À này, mấy ngày nữa anh có rảnh không?"
Phó Minh Tùy: "Sao vậy?"
"Mẹ đã đặt lịch khám sức khỏe cho hai chúng ta ở bệnh viện." Hứa Thư cúi đầu nói tiếp: "Lẽ ra trước khi kết hôn phải làm rồi."
Khám sức khỏe tiền hôn nhân, họ lại quên mất chuyện này.
May mà Bạch Dung không chịu được, đã giúp họ lo liệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!