Chương 17: Bởi vì luôn đứng trên đỉnh cao, nên đã quen với việc "ban ơn".

Xe chạy đến biệt thự nơi Phó gia cư ngụ, Phó Minh Tùy từ khoang sau lấy ra món quà đã chuẩn bị trước.

Anh cúi người, thì thầm bên tai Hứa Thư.

"Một lát nữa em cứ nói là em mua nhé."

Lời còn chưa dứt, chưa đợi cô phản ứng gì, đã có người từ trong biệt thự chạy ra đón.

"Anh ba!" — Một cô gái trông rất giống một "công chúa nhỏ" chạy đến. Tóc ngắn đen bóng kết hợp với váy ngắn bằng voan đen, mang boots cao đến gối, cổ đeo vòng choker mảnh.

Toàn bộ trang phục tôn lên làn da trắng của cô ấy, vừa nhìn đã biết là kiểu ăn mặc trẻ trung cá tính — nhưng lại không hợp với sự nghiêm nghị của biệt thự phía sau.

"Anh ba." — Cô gái nhỏ e lệ liếc nhìn Hứa Thư cười nói:

"Đây là chị dâu sao?"

"Ừ." — Phó Minh Tùy giơ tay xoa nhẹ đầu cô:

"Cô ấy tên Hứa Thư."

Sau đó anh nghiêng đầu giới thiệu với Hứa Thư:

"Thư Thư, đây là con gái nhà bác cả, Phó Vận."

"Chào em." — Hứa Thư lập tức đưa tay, dịu dàng mỉm cười với cô ấy.

"Chị dâu, chào chị dâu." — Phó Vận rất thân thiện bắt tay Hứa Thư, vừa cười vừa nói:

"Em là con thứ năm trong nhà, mọi người gọi em là em năm (Tiểu Ngũ) chị dâu cũng cứ gọi em là Tiểu Ngũ được rồi."

Nói rồi cô chủ động giúp Hứa Thư xách túi.

"Cảm ơn em…" — Hứa Thư bị sự thân thiện và chân thành của cô ấy làm cảm động, vừa vui vừa ngượng, vội vàng nói:

"Em năm (Tiểu Ngũ), để chị tự mang được rồi."

Phó Vận hiểu rằng đa số mọi người đều muốn tự cầm đồ của mình, khách sáo một chút thì không sao, nhưng cô ấy vẫn nhoẻn miệng cười, định giành lấy túi của Hứa Thư.

Kết quả là bị Phó Minh Tùy ngăn lại.

"Em năm ( Tiểu Ngũ) "— Anh một tay xách đồ, tay kia kéo Hứa Thư đang đứng bên cạnh, giọng bình thản ra lệnh:

"Em vào trước đi."

"…Dạ ." — Phó Vận đành ngoan ngoãn nghe lời, chạy vào trong, trong lòng thầm cười.

Ban đầu cô ấy chỉ định xuất hiện như người qua đường, không ngờ vừa gặp anh Ba lạnh lùng này cùng với chị dâu bỗng thấy anh lại khá là tình cảm?

Tính từ lúc cô ấy chào đời đến nay đã hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên thấy Phó Minh Tuỳ chủ động nắm tay một cô gái.

Hứa Thư nhìn theo bóng dáng Phó Vận líu ríu chạy đi, không nhịn được bật cười:

"Cô bé ấy sợ anh à?"

"Con bé hơi nghịch thôi." Phó Minh Tuỳ không bận tâm lắm, chỉ nghiêng đầu nói khẽ bên tai cô:

"Chắc sẽ có chút đông người đấy."

Người như Phó Vận đều tới rồi, những người còn lại muốn đến náo nhiệt đương nhiên cũng sẽ không vắng mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!