Tối ngày đầu tiên của "hôn nhân", Hứa Thư ngủ một mình trong phòng ngủ chính.
Phó Minh Tùy không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô, chỉ nói một câu: "Không phải bây giờ", rồi đi thẳng vào phòng ngủ phụ.
Nhưng, "không phải bây giờ" là có ý gì?
Chẳng lẽ anh muốn đợi đến khi đã quen nhau sau hôn nhân rồi mới tính tiếp sao… Nhưng Phó Minh Tùy đúng thật không phải là người đàn ông vội vàng vì d*c v*ng.
Nghĩ tới đây, Hứa Thư không nhịn được mà khẽ cong môi cười, co vai rúc vào trong chăn.
Sáng hôm sau, lúc hơn bảy giờ, khi Hứa Thư vừa nấu cháo xong trong bếp thì Phó Minh Tùy từ phòng ngủ phụ bước ra.
Anh trông sạch sẽ, quần áo chỉnh tề, rõ ràng đã rửa mặt chải đầu gọn gàng trong phòng vệ sinh.
Nhìn thấy Hứa Thư đang chuẩn bị bữa sáng, Phó Minh Tùy hơi khựng lại một chút, rồi nhướng mày khẽ cau lại, trong đáy mắt thoáng qua cảm xúc giống như "xin lỗi".
"Dậy ăn sáng thôi." Hứa Thư đặt nồi cháo lên bàn, mỉm cười nhìn anh nói.
Hai người cách nhau làn hơi nước mờ ảo, Hứa Thư thật sự có cảm giác như một cặp "vợ chồng son".
Tuy còn lạ lẫm nhưng đang thật sự cố gắng hòa hợp, nỗ lực sống cùng nhau, ít nhất Hứa Thư là như vậy.
Phó Minh Tùy ngồi xuống trước bàn ăn, quét mắt nhìn qua đồ ăn trên bàn.
Có cháo và cải muối, dầu cháo quẩy và sữa đậu nành và có cả bánh bao hấp, đều là những món ăn sáng kiểu Trung điển hình.
Rất hợp khẩu vị của anh, anh là người có dạ dày kiểu Trung, thậm chí bữa sáng cũng không thích mấy món kiểu Tây như sandwich hay hamburger.
Chỉ là để làm được bữa sáng như thế này, cũng phải mất ít nhất một tiếng đồng hồ… Vậy Hứa Thư đã dậy từ mấy giờ?
Nghĩ đến đây, Phó Minh Tùy cảm thấy càng thêm áy náy.
"Xin lỗi." Anh mở miệng xin lỗi: "Lẽ ra tôi nên cùng em làm những việc này."
Dù thế nào, cũng không thể để Hứa Thư một mình làm bữa sáng lâu đến vậy, còn anh chỉ việc ngồi chờ ăn.
Cô là vợ anh, đâu phải người giúp việc mà anh thuê về chăm lo cuộc sống.
Chỉ là… Phó Minh Tuỳ không ngờ cô sẽ dậy sớm để làm những việc này.
"Đừng nói vậy." Hứa Thư hoàn toàn không để bụng, chỉ mỉm cười nhìn anh: "Anh ăn sáng trước đi."
"Tôi không giỏi nấu ăn lắm, đừng cười tay nghề của tôi là được rồi."
Phó Minh Tuỳ bật cười: "Sao lại thế được chứ."
Nói rồi, anh múc một muỗng cháo mà Hứa Thư đã chuẩn bị cho mình.
Một bát cháo thịt gà đơn giản, không thể gọi là mỹ vị, nhưng nóng hổi, dẻo thơm, vậy là đủ.
Phó Minh Tuỳ rất chân thành khen ngợi: "Ngon lắm."
Hứa Thư vui vẻ, cũng ngồi xuống ăn cùng anh, ánh mắt luôn dõi theo anh: "Anh thích là được rồi."
Anh thích thật sao?
Phó Minh Tuỳ khẽ nhướn mày, dò hỏi: "Em biết tôi thích kiểu bữa sáng nào à?"
Hứa Thư cầm thìa, ngón tay khựng lại một chút, lúc này mới nhận ra mình vì vui quá mà hơi lơ đãng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!