Chương 14: Chiếc áo sơ mi nam.

Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đã ấn định thời gian, sẽ đi đăng ký kết hôn vào sáng thứ Tư.

Bố mẹ nhà họ Phó cũng phần nào tin vào phong thủy, nghe nói hôm đó là ngày tốt để cưới gả.

Chiều thứ ba, Hứa Thư chủ động xin nghỉ hai tiếng, lái xe đến nghĩa trang phía tây thành phố.

Dù việc đó có vẻ không cần thiết, nhưng cô vẫn muốn tự mình báo cho bố mẹ chuyện kết hôn trước khi diễn ra hôn lễ.

Hứa Minh Hoa và Mộ Chi được hợp táng tại nghĩa trang phía tây – đây cũng là tâm nguyện cuối cùng trước khi mất của Mộ Chi.

Hứa Thư luôn nhớ như in dáng vẻ mẹ cô nằm trên giường bệnh, một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng, đến những giây phút cuối đời như một đóa hoa khô héo, bị virus rút cạn mọi sinh lực trong cơ thể.

Cô đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vẫn không thể giữ lại sinh mạng của mẹ.

Mới đầu khi mẹ phát bệnh, Hứa Thư mất ngủ hằng đêm, hay giật mình giữa khuya chỉ để qua xem mẹ còn thở không, sợ một ngày nào đó mẹ sẽ đột ngột rời xa mình.

Nhưng sau vài năm chăm sóc, cô dần dần học được cách chấp nhận sự thật không thể tránh khỏi này.

Cũng như thế, Mộ Chi cũng học được cách đối diện với kết cục của mình, chỉ là bà vẫn chưa yên tâm về đứa con gái duy nhất này.

"Bảo bối…" – khuôn mặt tái nhợt của người phụ nữ, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và nước mắt, bà cố sức nâng tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má con gái.

Nhìn đôi má ửng hồng, tràn đầy sức sống của cô con gái nhỏ, bà vừa xót xa, vừa vui mừng khi thấy con mình vẫn sống khỏe mạnh, xinh đẹp, và vẫn còn cả một tuổi xuân rực rỡ phía trước.

Hứa Thư nắm chặt tay bà, nghẹn ngào gọi: "Mẹ…"

"Thư Thư, bảo bối của mẹ, con thật khổ…" – dường như cảm nhận được cái chết đang đến gần, Mộ Chi nói chuyện cũng khó nhọc, giọng khàn đi, nước mắt chảy không ngừng, vài sợi tóc bạc rủ xuống bên mai:

"Chưa trưởng thành mà đã không còn bố mẹ, sau này con biết phải làm sao?"

Bà thực sự lo lắng, vì con gái của bà vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn, như một viên ngọc quý, sợ rằng sẽ có người xấu hãm hại.

"… Mẹ, đừng lo cho con nữa." – Hứa Thư nén nước mắt, giọng nghèn nghẹn như muốn an ủi, cũng như muốn làm dịu nỗi bất an cuối cùng trong lòng mẹ.

"Con sẽ không sao đâu. Dạo gần đây con vẫn ở nhà cô…cô để cho con ở lại."

Tuy trong lời kể không thiếu những câu nói lạnh nhạt, thái độ không mấy thân thiện, nhưng dù sao cũng là cưu mang cô.

Những chuyện phiền lòng đó, Hứa Thư không muốn để Mộ Chi biết mà buồn, chỉ nhẹ nhàng đáp lại: "Cô và dượng đối xử với con rất tốt."

"May mà còn có cô con, con chịu đựng ở đó một năm, cuối cùng sẽ đỗ đại học, đã trưởng thành rồi…" Mộ Chi nhìn cô, ánh mắt càng lúc càng mờ đục, giọng thở dài yếu ớt: "Chỉ tiếc là mẹ không thể nhìn thấy nữa rồi."

Trái tim Hứa Thư thắt lại, vội nắm lấy tay Mộ Chi, gọi bà liên tục: "Mẹ! Mẹ! Mẹ đừng nhắm mắt! Con xin mẹ!."

Mộ Chi không nhắm nữa, bà chỉ chăm chăm nhìn Hứa Thư như muốn khắc ghi hình ảnh con gái vào tận trí nhớ cuối cùng, nhưng sinh lý cơ thể khiến đôi đồng tử dần dần mất thẳng lại.

"Thư Thư…" Câu cuối cùng bà để lại là: "Chôn mẹ và bố con cạnh nhau."

Hứa Thư đổ mồ hôi lạnh giữa đêm đen như mực, cuống cuồng chạy đi gọi bác sĩ, nhưng chỉ nhận được mấy chữ "tôi xin chia buồn."

Đối với bác sĩ, chuyện sinh lão bệnh tử vốn đã quen thuộc, ai cũng bận rộn, không ai rảnh để an ủi một cô gái vừa như bị sét đánh.

Cô nắm chặt tay mẹ đang lạnh dần, từng ngón tay cứng lại bị gỡ ra khỏi mép giường, chỉ có thể lặng lẽ nhìn mẹ được đẩy vào phòng lạnh.

Cô ngồi cả đêm trên ghế dài ngoài phòng tang lễ.

Lặng lẽ, cô đơn, ai đến gần cũng không khiến cô phản ứng, dường như vẫn đang chờ đợi điều kỳ tích rằng mẹ sẽ tỉnh lại…

Nhưng ai cũng biết, điều đó là không thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!