Sáng thứ bảy, Hứa Thư cùng Phó Minh Tùy đến thăm nhà họ Phó.
Ngôi nhà cũ yên tĩnh sâu thẳm, là một biệt thự độc lập, nằm ở khu vực cầu Đông Môn của thành phố Giang, mỗi viên gạch mái ngói đều mang phong cách giản dị nhưng sang trọng, đâu đâu cũng thấy dấu tích của tiền bạc.
Hứa Thư mặc một chiếc váy liền thân màu trắng ngà, kiểu dáng cổ điển với eo cao, tóc búi lên để lộ chiếc cổ thiên nga mảnh mai, trông vô cùng đoan trang thanh lịch.
Nhưng cô vẫn lo lắng sợ thất lễ, trước khi xuống xe lại kiểm tra bản thân từ đầu đến chân một lượt.
"Đừng lo." Phó Minh Tùy như nhận ra điều gì đó ở cô, mỉm cười nhẹ nhàng: "Rất xinh đẹp."
Đây là lần đầu tiên anh đánh giá vẻ ngoài của cô, hơn nữa không hề có ý trêu chọc, cũng chẳng có chút an ủi miễn cưỡng nào…
Anh khen ngợi cô, anh thể hiện rất rõ sự chân thành không hề phù phiếm.
Hứa Thư hơi ngẩn người, cong môi cười, trong khoảnh khắc đó cảm thấy sự căng thẳng và lo lắng trong lòng vơi đi đôi chút.
Nhưng thực ra, người căng thẳng không chỉ có mình cô.
Ngay cả quản gia và giúp việc trong nhà họ Phó cũng bận rộn không ngừng, Bạch Dung cũng bận theo quan sát mọi người chuẩn bị.
Bà là một phu nhân quyền quý không việc gì đụng đến tay, từ nhỏ đã không biết làm việc nhà là gì, lần này tay chân lóng ngóng hoàn toàn là vì căng thẳng, cứ đi vòng vòng trong nhà mãi không ngồi yên.
"Dung à." Phó Khôn Lộc ngồi trên sofa đọc báo đến mệt, đẩy gọng kính nhìn bà:"Đừng đi qua đi lại nữa, ngồi xuống nghỉ một lát đi."
"Em đâu có đi tới đi lui đâu, sao Minh Tùy lại chưa dẫn bạn gái về vậy?" Bạch Dung khoanh tay, vô thức xoa chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay, lẩm bẩm: "Tháng trước còn bảo em đừng giới thiệu bạn gái lung tung cho nó, hôm nay đã đưa một người về rồi… Đây là lần đầu tiên Minh Tùy dẫn bạn gái về, mọi người nhất định phải coi trọng một chút."
"Lão Phó, anh có nghe em nói không?"
Thấy chồng vẫn chỉ chăm chăm vào tờ báo, Bạch Dung không khỏi có phần bất mãn.
"Nghe rồi, nghe rồi." Phó Khôn Lộc đành phải gập tờ báo lại, bật cười đáp: "Minh Tuỳ đâu phải kiểu con nít bốc đồng nữa, nó lớn chừng đó rồi, còn gì phải lo nữa?"
"Lớn rồi vẫn phải lo!" Bạch Dung không chịu, lườm ông một cái.
Đúng lúc đó, giọng của chú Ngô từ đại sảnh vọng vào: "Minh Tuỳ, cậu về rồi. Ông bà chủ đang ở trong phòng khách."
Bạch Dung vừa nghe xong đã lập tức đứng dậy, cười tươi đi đón. Vừa liếc mắt đã thấy cô gái đang đi bên cạnh Minh Tuỳ.
Hứa Thư cao gần 1m70, thân hình mảnh mai cao ráo, đi giày cao gót càng làm nổi bật vóc dáng thanh thoát.
Dù đứng cạnh Phó Minh Tuỳ cao 1m85 vẫn có cảm giác nhỏ nhắn đứng nép bên cạnh anh nhưng khí chất giữa hai người như có một từ trường vô hình hút lấy nhau, tựa như họ vốn dĩ nên thuộc về cùng một thế giới.
Quả thật rất xứng đôi.
Bạch Dung chỉ trong thời gian rất ngắn đã lặng lẽ đánh giá đối phương một lượt, và ấn tượng đầu tiên về Hứa Thư là: vừa ý.
"Cháu là cô Hứa đúng không? Nghe Minh Tùy nhắc đến cháu rồi." Bà chỉnh lại tóc bên thái dương, đi đến trước mặt Hứa Thư, nhìn cô cười một cách tự nhiên như một bậc trưởng bối thân thiết và dễ gần: "Không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp như thế này."
"Cháu cảm ơn bác ạ." Hứa Thư cười ngượng ngùng.
Thật ra cô không ngờ mẹ của Phó Minh Tùy dù đã ở độ tuổi khoảng sáu mươi mà vẫn toát lên vẻ trẻ trung, tao nhã đến vậy.
Xem ra cái đẹp thật sự không liên quan đến tuổi tác.
Phó Minh Tùy đúng là xuất thân từ một gia đình lớn có giáo dưỡng, cả Phó Khôn Lộc và Bạch Dung đều là những người lớn có kiến thức rộng, thái độ nhã nhặn.
Dù họ rất lo lắng cho việc cậu con trai "quá tuổi" mà vẫn chưa kết hôn, nhưng khi nhìn thấy Hứa Thư, họ cũng không vội vàng chuyển chủ đề sang việc liệu hai người có đang qua lại hay không.
Một mặt là như thể đang khảo sát, mặt khác lại thể hiện sự quan tâm đến cảm xúc của đối phương, trong lúc ăn cơm chỉ nói vài chuyện đời thường, không khí trên bàn ăn rất hòa thuận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!