Chương 11: Lần sau mình có thể đổi chỗ hẹn.

Các món ăn trong nhà hàng tư nhân này rất vừa miệng, hương vị đậm đà nhưng không ngấy. Dù không ăn kèm cơm cũng không thấy quá mặn hay nặng vị.

Đang là mùa thích hợp để uống rượu mơ ngâm, ông chủ đích thân mang ra một bình nhỏ rượu mơ thủ công, thêm đá viên. Hứa Thư nhấp thử một ngụm, cảm thấy rượu còn ngon hơn cả món ăn.

Hơn nữa, loại rượu này không làm say, có thể yên tâm uống thoải mái.

Có lẽ vì sau khi Phó Minh Tùy hỏi câu đó, anh không nhắc lại vấn đề gì khác nữa. Khi ăn, anh chỉ nói những chuyện thú vị khác với cô. Bữa ăn này khiến Hứa Thư cảm thấy khá vui vẻ, không còn là kiểu "ăn mà chẳng thấy ngon" như cô từng lo, thế là đã đủ khiến cô hài lòng.

"Anh không thể uống một chút sao?" Hứa Thư rót một chén rượu mơ nhỏ, đẩy đến trước mặt anh, giọng nhẹ nhàng mềm mại: "Nồng độ cồn không cao lắm… cũng có thể gọi tài xế mà."

"Vị rất ngon đấy."

Không uống thì hơi tiếc.

Thật ra đối với Phó Minh Tùy, loại rượu ngon nào mà anh chưa từng uống qua? Không uống nổi sao? Nhưng cô gái trước mắt đang nhìn anh chằm chằm, môi đỏ mọng thấm sắc hồng của rượu mơ, càng nổi bật trên làn da trắng mịn của cô.

Cô hoàn toàn không nhận ra, còn cố chấp đưa ly rượu tới, cố chấp muốn chia sẻ điều mà cô cho là "rất ngon" với anh.

Phó Minh Tùy không nói gì, cầm ly rượu lên uống cạn.

Hứa Thư hài lòng cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh cong cong lại.

Cô háo hức hỏi: "Ngon không?"

"Ừm." Yết hầu Phó Minh Tùy khẽ động, nhẹ giọng đáp: "Rất ngon."

Cho đến khi bữa ăn kết thúc, cả hai không ai nhắc đến chuyện mảnh giấy.

Hứa Thư không còn đủ dũng khí để "liều thêm lần nữa", càng không rõ trong lòng Phó Minh Tùy đang nghĩ gì.

Nhìn vẻ mặt điềm nhiên như không của anh, cô cũng không tiện mở lời thêm nữa.

Lúc sắp rời đi, tài xế được gọi trước đó đã đợi sẵn ở xe.

Phó Minh Tùy cầm theo một túi giấy cứng có in logo của nhà hàng tư nhân, đến bên xe thì bất ngờ nắm lấy tay Hứa Thư, cùng cô ngồi vào hàng ghế sau.

Hứa Thư bị hành động đột ngột của anh làm giật mình, tim đập nhanh, chưa kịp phản ứng thì Phó Minh Tùy đã đặt túi giấy bên cạnh cô.

Cô cúi đầu nhìn, thấy bên trong toàn là những chai rượu mơ nhỏ.

"Thấy cô thích uống, nên tôi chuẩn bị vài chai, lúc xuống xe nhớ mang về." Anh thản nhiên nói.

Hứa Thư thoáng cảm thấy ngại ngùng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ khẽ nói:

"Cảm ơn."

Món quà anh tặng không nặng nề gì, chỉ là chút tâm ý, hơn nữa lại là thứ cô thích. Nếu không nhận thì thật không phải.

Tuy nhiên, Hứa Thư ít nhiều vẫn cảm thấy chút hụt hẫng.

Hai người ra ngoài chỉ để ăn một bữa cơm, bây giờ mới hơn ba giờ chiều, anh đã định đưa cô về…

"Tôi còn một cuộc họp nữa." Phó Minh Tùy đột nhiên nói, giọng trầm ổn vang lên trong khoang xe yên tĩnh như dòng nước chảy chậm:

"Hẹn gặp lại hôm khác nhé?"

Còn có hôm khác?

Hứa Thư sững sờ, tâm trạng bất chợt bừng sáng như trời quang mây tạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!