Hứa Thư từ trước đến nay đều biết Phó Minh Tùy là người đàn ông như thế nào.
Anh thần bí, cao quý, là "ông lớn" trong giới thương nghiệp khiến ai cũng kiêng dè không dám lại gần. Nhưng bản thân lại vô cùng khiêm tốn, chưa từng có một chút tin đồn tình ái, so với những công tử nhà giàu thường xuất hiện trên mặt báo thì anh rõ ràng là người sạch sẽ và tự giữ mình hơn rất nhiều.
Có tin đồn rằng, Phó Minh Tùy chỉ từng có một người bạn gái nhiều năm trước.
Rất nhiều cô gái thích mơ mộng đoán rằng anh chắc chắn rất yêu người bạn gái cũ đó, coi cô ấy như ánh trăng sáng trong lòng.
Nếu không thì tại sao nhiều năm như vậy, một người đàn ông xuất sắc và hiếm có như Phó Minh Tùy lại không có bạn gái cũng chẳng kết hôn?
Những tiểu thư nhà giàu muốn kết thân với nhà họ Phó đều vấp phải bức tường vô hình.
Những lời đồn đại và suy đoán đó, trong lòng Hứa Thư hiểu rõ cả, nhưng cô không để tâm, thậm chí còn thấy có chút buồn cười.
Cô nghĩ… những người đưa ra suy đoán đó thật ra chẳng ai hiểu rõ Phó Minh Tùy.
Mặc dù cô cũng không thể nói rằng mình thật sự hiểu rõ anh, nhưng bằng sự dõi theo âm thầm suốt bao năm qua, bằng sự ngưỡng mộ và phân tích sâu sắc như thể đang thần tượng anh, Hứa Thư biết trong lòng anh tuyệt đối không có thứ gọi là "ánh trăng sáng" nào cả.
Một người đàn ông như Phó Minh Tùy, nếu thích ai nhất định sẽ nắm lấy người đó.
Anh vốn không phải kiểu người sẽ chấp nhận không thể ở bên người mình yêu.
Cho nên, Hứa Thư không bận tâm đến lời đồn đó, cũng không để nó trong lòng.
Nhưng cô biết khoảng cách giữa cô và Phó Minh Tùy quá lớn.
Không chỉ là thân phận, địa vị, xuất thân, thậm chí là cả tuổi tác… Có thể anh không có cô gái mình thích nhưng có lẽ anh sẽ sớm kết hôn thôi.
Chỉ cần nghĩ đến đây, Hứa Thư liền cảm thấy không thể tiếp tục chờ đợi thêm được nữa.
Khi còn ở Ý, lời khuyên của thầy cô không phải là không hấp dẫn chỉ là cô luôn mong sớm trở về nước, sớm có cơ hội tiếp cận Phó Minh Tùy…
Bây giờ, chẳng phải chính là cơ hội đó sao?
Phó Minh Tùy quay về văn phòng, mới lấy ra tờ giấy mà Hứa Thư lén nhét vào tay anh.
Tờ giấy mỏng in đầy hơi ấm của cô, ấm áp và mềm mại, nét chữ mực đen vẫn rõ ràng, trôi chảy sạch sẽ, uyển chuyển mà có sức mạnh:
[Anh có bằng lòng thử nhảy vũ điệu nhanh và chậm của người Scotland không?]
Thoạt nhìn thì giống như Hứa Thư đang nói đùa.
Nhưng trùng hợp thay, Phó Minh Tùy từng đọc " Much Ado About Nothing" của Shakespeare, nên anh biết cô muốn nói gì.
Trong sách có đoạn nói rằng: sự biến đổi tình cảm trong hôn nhân — cầu hôn, kết hôn và sự hối tiếc— giống như điệu nhảy Scotland gồm: nhảy nhanh, nhảy chậm và điệu nhảy thứ năm.
Nhảy nhanh tượng trưng cho sự nhiệt tình của lời cầu hôn, nhảy chậm là những bước điệu tuần hoàn khi kết hôn…
Nhưng Hứa Thư không nhắc đến điệu nhảy thứ năm.
Một cô gái nếu đã trích dẫn lời này, nhất định là cố ý.
Điệu nhảy thứ năm là biểu tượng của sự hối hận sau khi thất bại trong hôn nhân, như thể bị mài mòn đến mức ngã gục bên mộ hoa hồng…
Rõ ràng cô không muốn nhắc đến đoạn cuối ấy.
Tờ giấy mà Hứa Thư gửi đi, chỉ có một hàm ý duy nhất: cầu hôn và kết hôn.
Thật sự có ý tứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!